Tóc gáy của Đại Yên Điệp dựng cả lên, anh ấy bắt đầu nghi ngờ, hỏi gã tài xế mặt dày: “Có phải trên con đường này có ma không?”
Tôi nói với anh ấy không cần phải nghi thần nghi quỷ. Tôi không tin tà ma kiểu này, cô hồn dã quỷ còn biết lái xe à?
Gã tài xế mặt dày thì thào: “Cái này khó nói lắm, có lẽ là linh hồn của chiếc xe nào đó trước đây bị rơi xuống vách núi mà xác xe vẫn chưa được tìm thấy. Bây giờ rất có thể là vong hồn c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe cộ đang theo chúng ta đấy. Nếu không tin, tôi dừng xe cho anh xuống xem thử?”
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Mặt Đại Yên Điệp tái mét, anh ấy nói với tôi: “Tuyệt đối đừng xuống xe. Thắng Lợi, chú gan lớn thì lớn thật, nhưng tôi là anh không thể để chú cố tình đi tìm cái rắc rối đó.”
Trong lòng tôi cũng kinh ngạc, nhưng liếc thấy vẻ mặt gã tài xế mặt dày có gì đó kỳ quái, lập tức hiểu ra. Con đường chiếc xe đang chạy này, chắc chắn hai bên đều là núi cao, nhưng trời tối nên không nhìn thấy. Xe chúng tôi chạy qua, âm thanh bị núi chặn lại, tạo thành tiếng vọng. Những người thường xuyên lái xe trên đường núi đều gặp chuyện này. Cảm giác như có thứ gì đó đi theo phía sau, nhưng thực ra đó là tiếng vọng của chiếc xe phía trước chạy trong núi. Gã tài xế mặt dày chắc chắn cũng biết, hắn cố tình giả thần giả quỷ để dọa chúng tôi.
Gã tài xế mặt dày thấy tôi đã nhận ra, bèn cười nói: “Chú em cũng khá đấy, coi như có chút gan dạ. Giờ thì hai anh không còn buồn ngủ nữa phải không?”
Tôi thầm nghĩ: “Mẹ kiếp nhà anh, nếu không phải vì không biết đường, tôi đã lôi anh xuống đ.á.n.h một trận rồi. Hôm nay tôi nhịn cơn tức này, sau này sẽ cho anh biết tay.”
Gã tài xế mặt dày đúng là một kẻ hâm dở. Hắn tự mình lái xe trong núi mà không tìm được đường, lại sợ chúng tôi buồn ngủ không ai nói chuyện với hắn, nên nghĩ ra cái trò ma quỷ này để dọa người. Chúng tôi gặp phải hạng người này cũng đành chịu, ruột gan hối hận gần như xanh hết cả rồi, chỉ mong sớm đến Lĩnh Thông Thiên tìm được một thôn làng nào đó để nghỉ lại.
Chiếc xe tải nhỏ dựa vào ánh đèn pha tiếp tục đi trên con đường núi gập ghềnh. Tình trạng đường ngày càng tệ, xe bắt đầu rung lắc dữ dội. Nhìn bảng chỉ đường thấy đang đi qua "Hang Chuột Ô". Tôi không ngừng nhắc nhở gã tài xế mặt dày mở to mắt nhìn đường. Khi vừa cua qua một khúc quanh, tôi nhìn thấy đèn pha chiếu vào một người đứng trên đường phía trước, mặc một bộ quần áo màu trắng. Tôi vội vàng bảo gã tài xế mặt dày chú ý. Gã tài xế mặt dày đạp mạnh phanh gấp hết cỡ, nhưng người đó xuất hiện quá đột ngột, xe đã va chạm trước khi dừng lại hoàn toàn. Đầu xe nghiêng về phía vách núi bên đường, suýt đ.â.m vào mới dừng hẳn.
Chúng tôi trong xe bị quán tính đột ngột kéo theo, không tự chủ được mà đổ nhào về phía trước. Đại Yên Điệp ngồi ở giữa, đúng lúc đập mạnh vào cần số. Theo cảm nhận của tôi, cú va chạm này đủ sức làm gãy vài cái xương sườn của anh ấy, không chừng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tôi không màng đến vết đau trên người mình, vội vàng đỡ anh ấy dậy, hỏi anh ấy thế nào? Có sao không?
Đại Yên Điệp đau đến nửa ngày không thở nổi, gắng gượng nói: “Nguy... nguy hiểm chứ sao không... Đây là m.á.u thịt mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ma-thoi-den-mo-ma-o-tien-don/chuong-23-ky-ngo-chuot-o.html.]
Tôi thắc mắc trong lòng, gãy xương sườn thì làm sao mà nói được, nói được nghĩa là không bị thương nặng. Va chạm mạnh như vậy sao lại không sao? Đưa tay sờ vào tôi mới hiểu, cần số đã va vào cọc tiền mà Đại Yên Điệp bó quanh người. Đó là số tiền anh ấy mang theo để thu mua đồ vật. Xem ra, tiền có thể cứu mạng, câu nói này quả không sai chút nào.
Gã tài xế mặt dày cũng bị cú va chạm làm cho choáng váng. Khi hắn hoàn hồn, hắn cuống quýt nhảy xuống xe, tìm kiếm khắp đường núi và dưới bánh xe, nhưng không thấy gì cả. Hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đại Yên Điệp nói: “Rõ ràng thấy có người trên đường, sao thoáng cái đã biến mất, phía sau xe còn không có cả vết máu. Lần này đúng là đụng phải ma rồi!”
Gã tài xế mặt dày nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nói: “Đụng phải ma vẫn tốt hơn đụng phải người. Đụng ma thì mất mạng, đụng người thì mất tiền. Kiếm tiền thời buổi này khó khăn quá, thà lấy mạng tôi còn hơn lấy tiền của tôi!”
Đại Yên Điệp nói: “Nửa đêm nửa hôm đụng phải cái gì cũng rắc rối. Tóm lại không sao là tốt rồi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta đi nhanh thôi.”
Gã tài xế mặt dày than vãn: “Nếu không phải chở hai anh đi Lĩnh Thông Thiên, tôi cũng chẳng phải đi vòng trong cái núi này giữa đêm khuya. Tốn thời gian, tốn tiền dầu thì thôi đi, lạp xưởng còn không đủ no. Anh nói xem đây là cái chuyện gì? Nếu tôi tự lái xe, giờ này đã đến nhà nghỉ tắm nước nóng, uống trà nóng ăn mì nóng rồi...”
Tôi nói: “Anh còn nói mãi không hết hả? Nếu anh còn nói nữa, cháu anh có thể nhịn, nhưng chú anh cũng không thể nhịn được nữa.”
Đại Yên Điệp nói: “Không phải cháu nhịn chú không nhịn, mà là có thể nhịn được cái gì và không thể nhịn được cái gì (ý nói: Tức nước vỡ bờ).”
Tôi nói: “Ai nhịn được? Chúng ta trả tiền xe cho hắn mà hắn dẫn sai đường, suốt dọc đường còn phải nghe hắn lèm bèm. Ai nhịn được thì nhịn chứ tôi không thể nhịn được.”
Gã tài xế mặt dày ngang ngược nói: “Có giỏi thì đừng ngồi xe của tôi, xuống xe chơi xơi nước đi. Tôi nói trước cho hai anh biết, xuống giữa đường cũng phải trả tiền, thiếu một xu thử xem...” Hắn vừa nói vừa khởi động xe, đèn pha phía trước bật sáng lùi xe. Vừa lùi được hai ba mét, hắn ngẩng đầu lên, phát hiện hai bàn chân nhỏ mang giày vải trắng thò xuống ngay phía trên đầu xe.
--------------------------------------------------