Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều hôm đó, tôi đến lấy số đo cho Lương Hữu Thuần, chàng ta cũng ngoan ngoãn làm theo lời tôi, dang tay, xòe chân các kiểu, Tiểu Bạch Nhi đứng kế bên ghi chép.

Lúc đo thắt lưng thì Lương Hũu Thuần thì thầm vào tai tôi: "Nàng thấy ta nạp thêm thiếp, xem ra rất vui nhỉ?"

"Có thêm người hầu hạ, sau này khai chi tán diệp cho thái tử, thần thiếp đương nhiên vui mừng."

Lương Hữu Thuần tóm lấy tôi kéo sát lại, gằn giọng: "Nàng thật tâm vui mừng?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt chàng ta, đáp: "Đương nhiên rồi, thiếp sẽ may cho thái tử bộ hỉ phục đẹp nhất, chàng cứ yên tâm."

Nói xong, tôi vùng ra, cúi người: "Thần thiếp xin phép cáo lui."

Thời gian một tháng đúng là chẳng nhiều, tôi và Thủy Vân phải gấp rút để làm cho kịp, khổ nhất là công đoạn thêu rồng thêu hoa, tôi và nàng ấy làm đến mấy đầu ngón tay sưng vêu lên, thức đêm thức ngày, ăn vội, uống vội, có lúc ngủ gật, kim châm cả vào tay đau điếng.

Tên c.h.ế.t dẫm Lương Hữu Thuần, rõ ràng là hoàng hậu bảo chỉ may giá y cho Vân Ly thôi, chàng ta còn hứng sảng bắt may thêm hỉ phục cho chàng ta, đúng là muốn hành hạ tôi đây mà, lòng bỏ trốn của tôi càng lúc càng dâng lên cao.

Chỉ còn mấy hôm nữa là đến ngày thành hôn thì Vân Ly đến chỗ tôi, lúc đó, Thủy Vân đã về cung, tỷ ta nhìn thấy hai bộ hỷ phục gần hoàn thành thì lên tiếng: "Ôi, thái tử phi, muội thật không ngờ tay nghề của tỷ lại khá đến vậy, thật sự rất là đẹp."

Tôi ngồi trên ghế, cười khẩy: "Ở đây chỉ còn hai ta, đại tỷ không cần ép mình giả bộ đâu, tỷ hóa thành công chúa Ly quốc, gả cho thái tử rốt cuộc là có âm mưu gì chứ?"

"Ta luôn muốn có được thứ mà ngươi trân quý, trừ Cửu hoàng tử không dễ động vào thì ta đây muốn có được người nam nhân đã khiến ngươi đánh đổi tất cả."

Tôi với tay lấy chén trà, nhấp một ngụm: "Hóa ra tỷ cũng từng dòm ngó Cửu ca nhỉ, nhưng biết làm sao đây, huynh ấy thậm chí còn chẳng buồn nhìn tới tỷ."

Vân Ly cười, nụ cười chẳng mấy thân thiện: "Cửu hoàng tử thân phận cao quý, chỉ có long tộc chúng ta mới xứng với ngài ấy, thế mà ngài ấy lại để mắt đến ngư tộc thấp hèn như ngươi, ngươi tưởng mình quý báu lắm sao? Còn dám khước từ ngài ấy chạy theo nhân loại, giờ thì hay rồi, nam nhân ngươi yêu sắp mất vào tay ta rồi."

"Tỷ đừng cứ mà nhằm vào ta, đợi thái tử đăng cơ rồi, tỷ còn phải đối diện với ba ngàn giai lệ đấy, ta chúc cho tỷ đủ tâm đủ tầm để giành lấy trái tim chàng ấy, thân xác có là gì đâu chứ."

Vân Ly trước giờ chua ngoa, đanh đá nhưng đến cuối thì vẫn không nói lại tôi, tỷ ta hậm hực rời khỏi, còn không quên hăm he tôi phải gấp rút làm cho xong hỉ phục, nếu không sẽ chẳng biết ăn nói thế nào với hoàng hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-100-gia-y-hi-phuc-2.html.]

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web hatdaukhaai.com (hatdaukhaai.com) để em có động lực ra chương nhanh ạ.]

Tôi và Thủy Vân thức trắng mấy đêm liền nữa, cuối cùng cũng đã hoàn thành. Chiều hôm đó, tôi mang hỉ phục đến cho Lương Hữu Thuần thử, còn Thủy Vân mang đến cho Vân Ly, trên đường đi lại gặp Lương Minh, hắn thấy tôi thì hớn hở ra mặt.

"Thái tử phi tẩu tẩu, tẩu đi đâu đây?"

Tôi đưa mắt sang bộ hỉ phục trên tay Tiểu Bạch Nhi: "Ta mang hỉ phục đến cho thái tử, tam hoàng tử hết bị cấm túc rồi sao?"

Hắn cười: "Phụ hoàng và thái tử huynh canh mãi chẳng thấy tên mạo danh xuất hiện, nên thả ta ra để xem hắn có cắn câu không."

"Cũng phải, ngài nói xem, người giống người có phải là rất hy hữu không? Ngài và tên đó kiếp trước chắc cũng có duyên nợ gì đó."

Lương Minh nghe tôi nói thì cười cười, gật gật, hỏi: "Thái tử phi tẩu tẩu, ai đời chính thê lại đi may giá y cho tiểu thiếp, tẩu không thấy khó chịu sao?"

"Sao ta lại phải thấy khó chịu?"

Lương Minh thừ mặt ra: "Nữ nhân Hạ quốc tất cả đều cao thượng vậy ư?"

"Ta còn có thể làm khác được sao? Đây là lệnh của hoàng hậu và thái tử. Thôi, ta phải đi đây, cáo từ."

Chúng tôi lại tiếp tục đi, đến nơi thì Lương Hữu Thuần bảo Tiểu Bạch Nhi đặt hỉ phục xuống rồi ra ngoài, nó nhìn tôi chần chừ, tôi khẽ gật đầu thì nó mới rời khỏi.

Chàng ta nhìn tôi, bảo: "Giúp ta thử đồ."

Vừa tiến đến thì bị Lương Hữu Thuần tóm lấy, chàng ta nhìn chằm chằm vào tay tôi.

"Tay nàng bị làm sao vậy?"

Tôi vội rụt lại, đáp: "Không có gì."

Chàng ta cười nhạt: "Bây giờ, đến nói chuyện với ta, nàng cũng rất kiệm lời."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...