Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lát sau thì Cố công công báo có Vương phi đến xin yết kiến, Lương Hữu Thuần bảo cứ cho nàng ấy vào. Vương phi này tên đầy đủ là Vương Nghê Thường, là cháu họ xa của Lưu thiếu úy, các đợt tuyển phi tử tôi đều có mặt, thành thử biết rõ, nàng ta tư dung thanh thoát lại nhảy múa rất đẹp nên tôi cũng có ấn tượng.

Vương Nghê Thường bước vào, thấy tôi thì hành lễ: "Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng, hoàng hậu nương nương."

"Vương phi đến tìm trẫm có việc gì không?"

Nàng ta nhìn sang cung nữ bên cạnh, lúc này trên tay đang bưng chiếc mâm có đặt một cái bát, nhỏ nhẹ: "Thần thiếp hầm một bát canh sâm để hoàng thượng tẩm bổ, dạo gần đây hoàng thượng bận rộn nên thần thiếp rất lo cho sức khỏe của người."

Lương Hữu Thuần gật đầu, bảo cung nữ mang đặt lên bàn rồi nói: "Vương phi vất vả rồi, lát nữa trẫm sẽ uống."

Nàng ta bẽn lẽn nhìn sang tôi: "Thần thiếp không biết hoàng hậu nương nương cũng ở đây, nếu không thì đã hầm thêm một bát nữa."

"Bổn cung vốn rất khỏe, không cần tẩm bổ thêm đâu, Vương phi cũng đừng bận tâm."

Lương Hữu Thuần lại tiếp: "Nếu không còn việc gì nữa thì nàng lui về nghỉ ngơi đi, trẫm còn phải phê duyệt tấu chương."

Vương Nghê Thường nghe vậy thì khẽ cúi người: "Thần thiếp cáo lui."

Nàng ta vừa đi ra thì Cố công công lại báo có Hàn quý phi đến, Lương Hữu Thuần đưa mắt nhìn tôi, tôi nhún vai ra chiều không có ý kiến. Lát sau, Vân Ly bước vào, lại là một bát canh gà tẩm bổ, Lương Hữu Thuần này thật là có lộc ăn quá đi.

Tỷ ta liếc thấy trên bàn có một bát canh thì quay sang nhìn tôi: "Hoàng hậu nương nương cũng hầm canh cho hoàng thượng sao?"

Tôi lắc đầu: "Không có, này là của Vương phi mang đến."

Vân Ly cười nhẹ: "Thần thiếp ngày nào cũng hầm canh mang đến cho hoàng thượng, nếu biết hoàng hậu nương nương ở đây thì đã hầm thêm một bát."

"Ồ, vừa hay, bổn cung cũng không biết nấu nướng, phiền Hàn quý phi từ ngày mai trở đi mang đến hai bát canh vậy, bổn cung ngày nào cũng sẽ đến bóp vai cho hoàng thượng, tiện thể cùng người uống canh luôn. Lát nữa hoàng thượng sẽ uống bát của Vương phi, còn canh của Hàn quý phi đây bổn cung sẽ thưởng thức."

Nói xong, tôi quay lại phía Lương Hữu Thuần, nũng nịu: "Được không hoàng thượng?"

Chàng ta nhìn tôi, lộ vẻ ngạc nhiên, đáp: "Cứ theo ý của hoàng hậu."

Lương ma vương dùng ánh mắt đó nhìn tôi làm gì, nếu không phải vì muốn chọc ghẹo Vân Ly thì còn lâu tôi mới nũng nịu với chàng ta nhé, tôi còn thấy mình buồn nôn đây.

Vân Ly cúi đầu: "Thần thiếp lĩnh chỉ, thần thiếp xin cáo lui."

Tỷ ấy đi xa rồi, tôi còn đứng hóng theo, đắc ý. Lương Hữu Thuần cũng rời bàn, bước xuống, ghé sát vai tôi: "Nàng đến mà không mang canh cho trẫm sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-118-hoang-de-tham-lam-2.html.]

Tôi giật mình thon thót, vội né ra, đáp: "Hồng nhan của hoàng thượng không phải đã mang cho người rồi sao? Người cũng thật tham ăn, những hai bát canh còn không đủ."

Chàng ta nhìn tôi, nghiêm mặt: "Trẫm chưa nói với hoàng hậu đúng không? Hồng nhan của trẫm chỉ có mỗi mình nàng."

Tôi quay sang hướng khác, tiếp: "Thiếp không biết nấu những mỹ vị này. Thực ra, hôm nay thiếp đến là để hỏi hoàng thượng xem người thích thêu hình gì lên khăn tay vậy? Thiếp muốn thêu tặng người một chiếc khăn tay."

Lương Hữu Thuần đưa hai tay giữ mặt tôi đối diện: "Trẫm muốn nàng thêu gì cũng được sao?"

Tôi gật đầu. Lương Hữu Thuần lại nói: "Thêu hình của trẫm."

"Hoàng thượng, thiếp không biết vẽ người đâu."

"Để trẫm giúp nàng."

Nói xong thì nắm tay tôi kéo đến bên bàn, bảo cung nữ đem hai bát canh lui xuống, tôi lấy chiếc khăn và phấn vẽ đưa cho chàng ta, tự mình vẽ mình, cũng là lần đầu tiên thấy đó nha, nhưng mà đại khái là không giống, nếu không muốn nói là không có chỗ nào giống, trông xấu tệ.

Cũng phải thôi, vải chứ đâu phải giấy, cứ nhùng nhằng thế kia làm sao đẹp được. Chàng ta vẽ xong, ngắm nghía một hồi thì lại vẽ thêm một nữ nhân đứng bên cạnh.

"Hoàng thượng vẽ ai thế kia?"

"Chính là hoàng hậu nàng."

Lương Hữu Thuần lại vẽ thêm một đứa trẻ, hai đứa trẻ và cứ thế, lần lượt nhiều đứa trẻ xuất hiện, chiếc khăn tay bé nhỏ không hề đủ chỗ nên chàng ta bảo cung nữ lấy chiếc khăn lớn hơn, rồi lớn hơn, rồi lớn nữa, đến cái cuối cùng mới vừa ý, phải có đến mười mấy đứa trẻ.

Tôi đứng ngây ngốc ra nhìn: "Hoàng thượng, này là khăn trải bàn mà, nào phải khăn tay đâu."

Chàng ta ngắm nhìn tuyệt tác của mình rồi gật gù: "Không sao, như vậy mới đúng chứ."

Tôi thừ mặt ra, chỉ vào chiếc khăn trải bàn: "Đây là ngài, đây là thiếp, rồi những đứa trẻ này là ai nữa."

"Đây là nhi tử của chúng ta, bên phải là công chúa, bên trái là hoàng tử."

"Hoàng thượng nghĩ thiếp là lợn sao? Rồi thì khi nào thiếp mới có thể thêu xong đây chứ? Nhiều như vậy."

Lương Hữu Thuần dụi đầu vào tôi, nũng nịu: "Nàng cứ từ từ mà làm, trẫm không giục nàng, đến ngày chúng ta bạc đầu chắc chắn sẽ xong thôi, được không hoàng hậu?"

Lúc này tôi hối hận thật rồi, lẽ ra không nên đến đây thì hơn. Lương Hữu Thuần là đang bắt chước điệu bộ ban nãy của tôi sao, buồn nôn quá đi mất, tôi vội đẩy chàng ta ra, đưa tay vơ lấy chiếc khăn to tướng.

"Được, được, sao hoàng thượng lại thế này chứ? Cũng may là người không vẽ bách tử."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...