Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vốn tôi không thấy Lương Hữu Thuần có biểu hiện gì lạ cả, Thủy Vân trước khi mất cũng rất bình thường, con cổ trùng gì ấy rốt cuộc là không có tác dụng hay chưa phát tác dụng vậy nhỉ.

Tôi lo cho chàng ta quá đi mất, ước sao có thể nhanh chóng chạy về bên cạnh, nói cho chàng ta biết để mà nhờ Cao Đào nghĩ cách, còn chuyện đám cấm vệ quân là người của thái hậu nữa.

Ngồi xuống lượm lại củ khoai, tôi đưa lên miệng ăn ngon lành, phải có sức thì mới chạy nổi chứ.

Đêm dần ngả về khuya, xem chừng đám hắc y nhân đã ngủ say, mấy tên được phân công canh gác cũng đang ngủ gà ngủ gật nên tôi rón rén bỏ trốn.

Ánh trăng đêm không đủ sáng để có thể nhìn thấy rõ, tôi liên tục vấp ngã, đến lúc vừa đặt chân ra mé bìa rừng thì bị bọn chúng phát giác đuổi theo, tôi chạy bán sống bán chết, đến cuối cùng cũng bị chúng bao vây.

Tên hắc y nhân cười nhạt nhẽo: " Hoàng hậu Lương quốc, cô nghĩ ta nói cho cô biết tất cả rồi thì sẽ để cô trốn thoát được ư?"

Đoạn, hắn ra hiệu cho đám lâu la đến bắt tôi, đang nghĩ đời mình thế là kết thúc thì bỗng ánh kiếm sáng lóa lao đến, một vết m.á.u tóe lên trên mặt đất đen ngòm, sóng sánh, tôi hốt hoảng quay sang.

Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: "Hoàng hậu nương nương, người có sao không?"

Tôi mừng muốn khóc: "Tứ vương gia, là ngài sao?"

"Phải, là ta, còn có cô ấy."

Tôi nhìn theo ánh mắt Lương Tịch, nữ tử áo trắng đứng trước mặt tôi một khoảng, tay lăm lăm thanh kiếm, bên cạnh còn có một số người cũng vận y phục màu đen. Bọn hắc y nhân bị đánh bất ngờ liền lùi lại thủ thế.

"Tiểu Bạch Nhi."

"Tỷ tỷ, muội đến trễ khiến tỷ chịu khổ rồi."

Tên hắc y nhân lên tiếng: "Ồ, ra là tứ vương gia cao quý, đệ đệ của ta đây mà."

Lương Tịch mặt lạnh như băng, quát: "Ăn nói hồ đồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-137-tieu-bach-nhi-lieu-mang-cuu-nguy-1.html.]

Tôi khẽ nói: "Tứ vương gia, hắn là ca ca của ngài thật đấy, ngài không thấy hắn rất giống tam vương gia sao?"

Lương Tịch vẫn là vẻ mặt ấy, đáp: "Vậy thì đã sao? Hắn ta dám bắt cóc hoàng hậu, đó chính là tội chết."

Đoạn ngài ấy tiếp: "Hàn Ẩn, sau tất cả những việc ngươi làm, thái hậu đã không truy cứu, thế mà ngươi lại không an phận, còn dám bắt cóc hoàng hậu nương nương."

Hàn Ẩn, hóa ra hắc y nhân tên là Hàn Ẩn, Lương Tịch cũng biết sự tồn tại của hắn sao.

Hàn Ẩn nghe xong thì phá lên cười: "Cô ấy là thuốc của ta, kẻ nào dám cướp thuốc của ta, kẻ ấy sẽ phải chết."

Dứt lời, hắn tung người lao đến, đám lâu la kia đồng loạt nhảy bổ tới. Lương Tịch đẩy tôi ra xa, xoay người đánh trả, khung cảnh một mớ hỗn loạn, Tiểu Bạch Nhi cũng đang ra sức chống đỡ, nhưng không dám g.i.ế.c bọn chúng, chỉ dám đánh vào chân và tay chúng mà thôi. Tôi cũng chật vật né tránh, thi thoảng thì đạp được mấy cái vào người chúng.

Tên Hàn Ẩn võ nghệ rất cao cường, Lương Tịch đánh với một mình hắn thì coi bộ không ổn rồi, còn thêm đám râu ria bên cạnh nữa chứ, tôi thấy ngài ấy bị thương, m.á.u từ cánh tay không ngừng chảy xuống.

Đám người đi cùng ngài ấy đều đã bị g.i.ế.c hết. Lương Tịch cố sức đánh trả rồi thình lình tung ra một thứ gì đó trắng xóa, đoạn tóm lấy tôi và gọi Tiểu Bạch Nhi cùng bỏ chạy.

Chúng tôi cứ thế chạy mãi, chạy mãi, đường đất buổi đêm trông cứ chỗ lồi chỗ lõm, tôi liên tục té ngã. Khi đến khe núi bỗng có rất nhiều hắc y nhân xuất hiện, từ trên cao lao xuống, chắn ngang trước mặt, vừa quay lưng lại thì đám người của Hàn Ẩn cũng đã ngay phía sau.

Lương Tịch lúc này mặt đã tái nhợt, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngớt, lẽ nào hôm nay chúng tôi đành phải chôn thân nơi này sao.

Tiểu Bạch Nhi nhìn sang tôi: "Tỷ tỷ, tỷ đưa tứ vương gia đi đi, đám người này cứ giao cho muội."

"Không được đâu, muội định làm gì? Muội không được, sẽ mất mạng đấy."

"Tỷ tỷ, một là cả ba người cùng chết, một là muội chết, cả hai được sống, chúng ta không có lựa chọn nào khác đâu, đổi lại là tỷ, tỷ cũng sẽ quyết định như muội thôi."

"Không được."

Vừa dứt lời thì tôi và Lương Tịch bị Tiểu Bạch Nhi dùng lực hất văng vào vách núi, bọn hắc y nhân ngạc nhiên đứng nhìn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...