Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bọn chúng mang tôi đi liền mấy ngày mấy đêm không nghỉ, tới khi tôi mệt đến rã rời, đói đến mờ mắt thì chúng cũng chẳng khá hơn.

Thế là đêm đó, chúng dừng chân nghỉ lại trong rừng, tôi bị trói vào gốc cây. Một tên đưa khoai nướng đến ngay tận miệng, cái bọn này thật là, để tôi tự ăn có phải tốt hơn không.

Hôm sau, chúng lại tiếp tục mang tôi đi, lại đi suốt mấy ngày mới nghỉ, nghe loáng thoáng chúng bảo nhau rằng thêm một ngày nữa sẽ đến.

Đêm cuối cùng, chúng không trói tôi nữa, tôi ngồi thu lu ở gốc cây trông ra, thấy bọn chúng đang nướng cái gì đó, có mùi thơm phức, bỗng nghe bụng mình cũng kêu rột rột. Tên hắc y nhân lúc này bước đến, ném cho tôi một củ khoai nướng: "Mau ăn đi, ta biết cô không ăn được thịt."

Tôi ngước nhìn hắn, ngạc nhiên: "Ngươi biết ta sao? Ngươi là ai?"

Hắn đưa tay kéo mảnh khăn đen xuống, tôi bật đứng lên, thảng thốt: "Tam vương gia, không... không thể nào, ngươi không phải tam vương gia."

Hắn nhìn tôi, nhếch miệng: "Đương nhiên không phải, nếu ta được thừa nhận thì ta chính là tứ vương gia mới đúng."

"Tứ vương gia? Ngươi lẽ nào cũng là dòng dõi hoàng thất?"

Hắn cười nhạt: "Dòng dõi hoàng thất? Lão già đó, thậm chí không biết đến sự tồn tại của ta, còn đương kim thái hậu, bà ấy vốn không thừa nhận đứa con này."

"Ngươi và tam vương gia là song sinh?"

"Phải, nhưng bà ấy đã chọn hắn chứ không phải là ta."

Tôi tò mò quá thể nên cố hỏi cho ra nhẽ: "Sao lại có chuyện thế này? Lẽ nào tiên đế không biết gì? Rồi sao thái hậu lại phải lựa chọn? Sao không để ngươi ở trong cung?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-134-hoang-hau-bi-bat-coc-2.html.]

Bằng một giọng trầm buồn xen lẫn những oán hờn, hắn nói cho tôi biết tất cả. Hóa ra hoàng thất luôn cho rằng, các cặp song sinh sẽ mang lại vận xui cho đất nước, thế nên chỉ có một trong hai đứa trẻ được sống, và thái hậu đã chọn Lương Minh.

Hắn nói đến đó thì thở dài: "Nếu như lúc vừa chào đời, bà ấy lấy mạng của ta luôn thì đã tốt."

"Sao ngươi lại nói vậy? Thái hậu đã cố bảo vệ cho ngươi còn gì? Được sống đã là hạnh phúc, không nhất thiết phải ở trong cung."

Hắn đưa ánh mắt thống khổ nhìn tôi, gằn giọng: "Bảo vệ ta sao? Nực cười, ta chỉ như một công cụ phục vụ mà thôi, cô có biết, để bắt ta phục tùng mệnh lệnh mà bà ấy đã đưa cổ trùng vào người ta không?"

Tôi hoảng sợ nhìn hắn, lắp bắp: "Cổ… cổ trùng, thái hậu là vu sư sao? Sao bà ấy có thể làm thế với chính con trai của mình chứ?"

Hắn cười nhẹ rồi tiếp tục kể. Hóa ra, thái hậu muốn hắn huấn luyện các sát thủ để đưa vào cung thông qua các đợt tuyển binh, đương nhiên, những kẻ ưu tứu sẽ được chọn vào hàng ngũ cấm vệ quân bảo vệ hoàng cung và kinh thành, và chúng cũng chỉ biết chủ nhân của mình chính là đương kim thái hậu.

Những lúc bình thường thì bọn chúng cứ nghe lệnh hoàng thượng, chờ lúc thời cơ thích hợp sẽ trong ứng ngoại hợp với quốc vương Ly quốc lật đổ Lương triều, thâu tóm Lương quốc.

Quốc vương Ly quốc thông qua các lần triều cống đã đưa rất nhiều vàng bạc đến để thái hậu có thể nuôi dưỡng và đào tạo chiến binh, nhưng bà ấy chỉ đưa cho hắn một ít đủ để trang trải cho các đợt huấn luyện vì sợ hắn sẽ tự nuôi binh cho mình.

Thái hậu cẩn thận tới mức, số vàng đó hắn phải lấy từ tri huyện Tri Chu qua các lần phân phát lương thực, thuốc thang cho dân nghèo mà bà ấy gọi là làm việc thiện cầu phúc cho đất nước.

"Vì vậy ngươi đã giả danh Lương Minh, thu mua nhân sâm và bán lại cho các sứ giả ngoại bang để lấy bạc nuôi binh cho riêng mình?"

Hắn gật đầu: "Đúng, ta không muốn suốt đời sống trong sự điều khiển của bà ấy, thế nên ta đã để các sát thủ của mình xăm lên ký hiệu hồng mai rồi đi ám toán Lương Hữu Thuần, cốt để hắn điều tra ra chân tướng và trị tội bà ấy, chỉ khi bà ấy c.h.ế.t thì cổ trùng trong người ta mới c.h.ế.t theo và chỉ khi đó ta mới được giải thoát."

"Người đến cung của ta bắt thích khách lúc trước chính là ngươi đúng không? Ngươi có thể giả danh Lương Minh ra vào hoàng cung dễ dàng như vậy, sao ngươi không tự mình ra tay mà phải phí công đến thế?"

Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây: "Cô nghĩ ám sát dễ lắm sao? Thái hậu chính là một cao thủ, chưa nói đến cấm vệ quân toàn là người của bà ấy, chỉ e ta chưa kịp làm gì thì đã bị g.i.ế.c rồi. Ta chỉ được vào cung khi Lương Minh có việc cần ra ngoài, tuyệt nhiên không được bén gót đến tẩm cung của bà ấy, trao đổi toàn qua miệng một tên lính. Từ sau khi ta tiếp nhận huấn luyện cho các sát thủ thì mãi đến hôm trước ngày rời khỏi Lương quốc, ta mới được gặp lại bà ấy."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...