Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến một ngày kia, tôi không thể chờ nổi nữa, đang tìm đường lên bờ thì Thanh Hoa quay về. Tôi bực bội lao đến định hỏi cho ra nhẽ việc bà ta vứt tôi lại đây rồi mất tích cả bao nhiêu lâu. Nhưng kỳ lạ thay, lúc mở miệng thì chẳng thể phát ra được một chút thanh âm nào cả.

Thanh Hoa nhìn tôi trấn an: "Tam công chúa không cần lo lắng, Dịch linh dược bắt đầu có tác dụng rồi, bây giờ ta sẽ đưa người lên nhân gian. Công chúa xin hãy nhớ, tất cả pháp lực của người đều đã bị phong ấn, mong người bảo trọng."

Bà ta dúi cho tôi chiếc túi gấm, khẽ hất tay một cái. Cả người tôi bị nhấc bổng lên, sau đó thì cảm giác như bị ném vào một xoáy nước. Tôi chới với, quay vòng vòng không biết bao nhiêu lâu, khi tỉnh lại đã thấy mình đang nằm bên bờ sông.

Ánh nắng chói chang rọi xuống mặt nước sông lấp lánh nhìn như một dải chỉ bạc. Tôi chống tay đứng dậy, lòng bàn chân vừa chạm đất thì đột nhiên như có ngàn mũi kim đ.â.m xuyên, đau không chịu nổi, cứ mỗi bước chân lại là một lần đau như thế. Thanh Hoa không nói trước điều này với tôi, nhưng dẫu biết thì tôi cũng sẽ chấp nhận.

Qua một hồi lâu, tôi mới vào được bên trong làng chài, khung cảnh nơi đây vẫn y như cũ, đám thiếu phụ quây quần vá lưới, các cụ già cặm cụi ngồi đan ngư cụ đủ các kích cỡ, những đứa trẻ con líu ríu nô đùa.

Tôi tiến lại phía họ, nghe thấy một người trong số đó lên tiếng: "Lúc trước Thủy Vân còn ở đây, ngọc trai dưới sông Tịnh Liệt cũng bị cô nương ta lấy muốn hết rồi, giờ lại được thái tử đón vào cung nữa chứ, các cô bảo xem, sao cô nương ta may mắn như vậy?"

Một thiếu phụ chen vào: "Cô nương ấy lấy được rất nhiều ngọc nhưng chẳng phải cũng đem bạc giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng sao? Có phải hưởng một mình đâu."

Kẻ khác lại tiếp: "Đúng đúng, người ta tốt bụng cứu người gặp nạn thôi nhưng hóa ra lại là thái tử, cô nương ấy được như vậy cũng xứng đáng mà. Đổi lại là chúng ta, nếu gặp một người lạ lại còn bị thương, không biết có dám giúp đỡ hay chăng?"

Tôi đứng như chôn chân một chỗ, thế nào mà Lương Hữu Thuần lại đón Thủy Vân vào cung rồi, nàng ấy cũng đồng ý sao, rõ ràng nàng ấy đâu phải là người cứu chàng ta.

Tôi vội vã quay lại bờ sông. Người lái đò không phải ông lão lúc trước nữa mà là một tên nam nhân hãy còn rất trẻ. Tôi lấy một ít bạc đưa cho hắn, ra hiệu muốn sang bờ bên kia. Cũng may Thanh Hoa đưa cho túi bạc này, nếu không chắc tôi phải bơi qua mất thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-14-tim-cach-len-bo-2.html.]

Con đò từ từ rời bến, ngọn núi Ngọc Long cứ thế lùi dần về phía xa và mất hút.

Mặt trời lên rồi lại lặn, tôi cứ thế mà đi. Lúc băng qua rừng, sợ thú dữ đến độ thở cũng không dám thở mạnh và chỉ dám ăn những loại quả mà Cửu Nhật từng đưa xuống Thủy cung, còn quả lạ thì tuyệt nhiên không động đến.

Vì chân đau nên tôi chẳng thể đi nhanh được. Qua hết mấy ngày đường mới vào kinh thành. Nơi đây, nhà cửa san sát, người cũng rất nhiều, mùi thức ăn từ những quán ven đường bốc lên thơm nức. Nghe bụng mình cũng đang kêu lên ọc ọc, tôi vào quán ra hiệu gọi một bát mì chay.

Vừa ăn xong thì thấy phía đằng xa ồn ào cả một quãng, bọn lính đi trước tích cực dọn đường, dân chúng dạt cả vào hai bên, tên bán mì vừa cười vừa nói: "Thái tử vì Thanh lương đệ mà thuyết phục hoàng thượng rút quân khỏi Hạ quốc, tránh cho dân chúng hai nước khỏi cảnh lầm than, còn thường xuyên đến chùa cầu an cho bách tính. Thanh lương đệ xem ra đúng là bồ tát sống."

Thanh lương đệ mà hắn nói chắc là Thanh Thủy Vân rồi. Tôi đứng dậy, chen lên đám người đang lao nhao để nhìn cho rõ hơn.

Bỗng đâu bị tên nào đó xô từ phía sau đến khiến cho tôi không trụ vững, cả người lao thẳng ra giữa đường, ngã xuống. Lúc này, xe ngựa cũng vừa tới, tôi nghe giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong: "Có chuyện gì?"

Một tên lính chạy đến cửa xe, bẩm báo gì không rõ. Tôi lồm cồm định đứng dậy nhưng không tài nào nhấc chân được.

Ngước lên thì bức màn đã kéo ra tự bao giờ. Gương mặt anh tuấn mà tôi ngày nhớ đêm mong cuối cùng cũng đã nhìn thấy, đôi mắt sáng ngời lên ánh kim quang đang chằm chằm vào tôi.

Từ trong xe, một thiếu nữ xinh đẹp bước xuống, đứng cạnh bên, cất giọng dịu dàng: "Cô nương có việc gì sao?"

Tôi lắc đầu, xua tay ra hiệu không có gì. Bản thân cảm thấy thật ngạc nhiên, giọng nói của Thủy Vân sao lại giống giọng nói của mình đến vậy. Trước đây, có đôi lần tôi nghe nàng ấy trò chuyện cùng những người trong làng, rõ ràng không phải giọng nói này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...