Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày lại qua ngày, hôm nay, sau khi thỉnh an hoàng hậu, tôi ghé sang chỗ Thủy Vân lấy thêm một mớ chỉ đỏ về để tiếp tục thêu nốt chiếc chăn.

Chiều đến, thay bộ y phục gọn gàng, tôi xách kiếm đến vườn đào phía Tây hoàng cung, cũng lâu rồi không động đến kiếm, nên phải luyện tập mới được. Sau một lần đi lòng vòng khám phá hoàng thành thì tôi phát hiện ra nơi đây, mùa này hoa đào chưa có nở, thường thì cuối mùa đông và đầu mùa xuân mới bắt đầu có hoa.

Ánh sáng loang loáng xẹt ngang khoảng không, nơi đây vắng lặng, nghe rõ tiếng kiếm xé gió lao vun vút, khi vừa đáp xuống đất thì nghe có tiếng vỗ tay vang lên, quay người tìm kiếm thì thấy Lương Tịch đang từ từ tiến lại.

"Tứ hoàng tử, sao ngài lại ở đây?"

"Ta thường đến đây luyện kiếm, vừa hay hôm nay lại gặp thái tử phi."

Tôi cười cười: "Vậy ngài cứ tự nhiên, ta đã luyện xong rồi, cáo từ."

Vừa quay lưng thì bị Lương Tịch gọi lại: "Thái tử phi xin hãy dừng bước."

"Tứ hoàng tử còn có gì chỉ giáo sao?"

Lương Tịch cúi đầu: "Không dám."

Sau đó lại tiếp: "Thái tử phi, chúng ta trước đây đã từng gặp nhau rồi đúng không?"

"Không có, tứ hoàng tử đã bao giờ đến Hạ quốc đâu."

"Vậy, người trước đây có từng đến Lương quốc chưa?"

Tôi vẫn giữ được bình tĩnh, đáp: "Không có, ta vì gả cho thái tử mới phải đến Lương quốc, tứ hoàng tử ngài là nhầm ta với ai sao?"

Ngài ấy lấy ra viên ngọc trai lúc trước tôi đưa, tiếp: "Vậy, thái tử phi có nhận ra viên ngọc này không?"

Lương Tịch này làm gì mà như hỏi cung vậy, nhưng đã lỡ chối rồi thì phải chối đến cùng chứ. Tôi làm bộ ngạc nhiên, ngơ ngác lắc đầu: "Ta không biết ngài đang nói gì, viên ngọc này ngài lấy ở đâu? Sao ta biết mà nhận chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-45-hoi-ngo-tieu-bach-nhi-1.html.]

Ngài ấy không nói thêm câu nào nữa, tay nắm chặt viên ngọc như muốn nghiền nát nó, trông vẻ mặt ấy tràn đầy thất vọng, mất mát, gió chiều thổi tung vạt áo trắng trên người nam tử làm cho tôi càng thấy thê lương hơn.

Tôi không nghĩ ngài ấy lại để tâm chuyện đó đến vậy, tôi có nỗi khổ riêng nên không thể nào nhận được, khẽ nói: "Ta đi trước đây, cáo từ."

Nói xong thì tôi gấp gáp rời khỏi, uổng quá, còn tưởng phát hiện được địa điểm lý tưởng để luyện tập, giờ lại nghe Lương Tịch bảo ngài ấy thường xuyên đến đó thì tôi dẫu có muốn cũng không dám đặt chân đến nữa.

Tối đến, tôi lại lên mái nhà ngắm trăng, hóng gió, hoàng cung rộng lớn nhưng cũng ngột ngạt thật, chỉ khi ngồi trên cao thế này mới thấy thật dễ thở. Đang yên đang lành thì bỗng một con mèo đen to lớn không biết từ đâu lao tới, tôi vội đứng lên tránh nó, rồi không biết xui xẻo thế nào trượt chân ngã lăn ra, thế là tôi chẳng biết trời mây gì nữa, toàn thân lăn vèo vèo từ trên xuống.

Tới lúc hoàn hồn thì nghe tiếng Lương Minh la oai oái, hóa ra là tôi đang đè lên người hắn, tôi vội vàng bò dậy.

Hắn ta mặt mày nhăn nhó kêu than: "Ôi, cái lưng của đệ, thái tử phi tẩu tẩu, tẩu làm gì mà cứ lên mái nhà hoài vậy? May mà đệ đi ngang qua, không thì thái tử huynh thành quan phu rồi."

Đang đau đến rụng rời, nghe hắn nói thì chịu không nổi, tôi phì cười: "Thái tử cũng có phải có một mình ta đâu, ngài lo cái gì?"

Hắn đưa tay sửa sang y phục: "Ban nãy tẩu thấy gì mà hốt hoảng đến thế?"

"Là một con mèo đen."

Hắn tròn mắt, há miệng, cười hắc hắc: "Không phải chứ, thái tử phi uy vũ như vậy mà lại đi sợ mèo ư?"

"Là tại nó từ đâu lao đến, ta cũng vì sợ nó cào trúng mặt nên né thôi, lần sau gặp lại ta nhất định sẽ vặt lông nó, à, ban nãy, đa tạ tam hoàng tử."

Nói xong, tôi quay người, nhảy lên mái nhà rồi trở ngược vào trong. Hôm sau, vừa mới thức dậy thì Tiểu Đào đã hí hửng nhảy vào, ríu rít: "Thái tử phi, thái tử phi, người xem có phải cố nhân không?"

Tôi lò mò xuống giường, vẫn còn ngái ngủ: "Cố nhân? Ai là cố nhân?"

"Tỷ tỷ."

Tiếng gọi từ ngoài vọng đến làm tôi như sững lại, thật là quen thuộc, tôi chạy ào ra, không thể tin được trước mặt mình là Tiểu Bạch Nhi, vừa thấy tôi thì nó òa lên khóc hu hu.

Tôi đây cũng chẳng khá hơn là mấy, lệ rơi giọt ngắn giọt dài, hai tỷ muội cứ ôm nhau mà khóc như mưa, Tiểu Đào đứng kế bên cũng sụt sùi theo. Theo lời Tiểu Bạch Nhi thì Cửu Nhật đã đưa nó đến đây, hai người bọn họ mới vào thành tối hôm qua, sáng nay thì vào cung.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...