Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả chiều hôm ấy, tôi ngồi mân mê cây đàn, nghĩ tới cảnh một ngày nào đó, bản thân có thể đường hoàng ngồi dạo những khúc nhạc du dương làm cho Cửu Nhật phải thán phục, thế là tôi bật cười khúc khích.

Tiểu Hắc ngồi kế bên thấy tôi cười thì cứ trân mắt lên nhìn, tôi khẽ đưa tay xoa đầu nó, chỏm lông bị cắt cũng đã mọc ra rồi, nó nhắm mắt, kêu gừ gừ, chắc là ngại ngùng đây.

Hôm sau đang trên đường đến Trúc Thanh Đỉnh thì Lương Minh không biết từ đâu nhảy vọt ra, làm cho tôi, Thủy Vân, Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Xảo giật mình. Tôi ngạc nhiên hỏi: "Tam hoàng tử sao lại ở đây?"

Lương Minh cười hề hề: "Nghe nói Trương thiếu phó nhận dạy đàn cho nhị vị tẩu tẩu nên đệ cũng muốn đến để học."

"Nhưng ngài ấy chỉ dạy cho nữ, không dạy cho nam."

Hắn lại tiếp: "Thế mới cần thái tử phi nói giúp, nhận thêm hai người giờ thêm một người nữa có làm sao đâu."

Lúc chúng tôi đến nơi, cả Trương Duệ và Thiên Tằm đều im lặng nhìn, tôi thấy khó xử quá, nháy mắt ra hiệu cho Lương Minh, thế là hắn ta tung lời mật ngọt, năn nỉ, ỉ ôi các kiểu.

Lương Minh này cũng thật tinh ranh, hắn than bản thân chẳng tài cán gì, người người khinh thường, vì thế mong muốn học đàn để chứng tỏ cho mọi người thấy hắn cũng có tài. Cuối cùng, Trương Duệ cũng phải phá lệ dạy cho hắn.

Ngày qua ngày, lớp học đàn lại tăng thêm người, Lương Minh vừa bái sư xong thì hôm sau Lương Tịch cũng đến, hôm sau nữa thì Lương Hữu Thuần đến còn dắt theo cả Ngụy Vĩnh An, rồi Cửu Nhật, Cao Đào, Khuynh Thành, Ngọc Liên công chúa, Như Lan công chúa… không biết có hẹn không mà đều cùng nhau kéo đến.

Chủ tử bên trong học đàn, nô tài thì đứng vòng bên ngoài, Trúc Thanh Đỉnh vắng vẻ chẳng mấy chốc mà trở nên náo nhiệt. Chỉ tội cho tên Trương Duệ, đi hết người này đến người kia quan sát, chỉ dạy, tôi tự nhiên thấy có lỗi quá, như thể mình mang gông tròng vào hắn vậy.

Tôi rướn người sang phía Cửu Nhật hỏi nhỏ: "Cửu ca, huynh đến đây làm gì? Không phải huynh biết đàn rồi sao?"

Cửu Nhật lấy tay che nửa miệng, đáp: "Trương thiếu phó là bậc thầy dạy đàn, ta muốn đến để học hỏi thêm."

Ôi trời, tôi thấy rõ ràng Cửu Nhật còn đàn hay hơn Trương Duệ ấy chứ, đến Khuynh Thành còn khóc nức nở khi nghe huynh ấy đàn còn gì.

Lại quay sang Lương Hữu Thuần, tôi hỏi: "Thái tử gia của chúng ta cũng có nhã hứng này sao?"

Chàng ta chưa kịp trả lời thì Ngụy Vĩnh An xen vào: "Thái tử là đi theo..."

Hắn còn chưa nói hết thì bị Lương Hữu Thuần lườm cho một cái, tôi nhìn theo hướng mắt của Ngụy Vĩnh An, đoán chừng là Lương Hữu Thuần đi theo Thủy Vân, nàng ấy trước giờ cũng ít ra khỏi cung, dạo này tôi lại rủ nàng ấy đi nhiều quá, chắc Lương Hữu Thuần lại lo lắng đây.

Đang phân tâm thì Trương Duệ chẳng biết đứng kế bên tự bao giờ, hắn cầm tay tôi, giọng trầm trầm: "Thái tử phi, áng âm, tay trái tỳ một dây trước khi tay phải gảy dây, tạo một nốt cao hơn. Tay trái giữ dây xuống cho đến hết nốt, thư giãn rồi cho dây về cao độ tự nhiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-56-truc-thanh-dinh-2.html.]

Đang tập trung cao độ thì bên tai nghe một tiếng "bựt, xoàng", cả lớp đều quay lại tìm kiếm, rồi tất cả ánh mắt dừng lại trên cây đàn của Lương Hữu Thuần.

Ô, chàng ta cũng tài năng thật, gảy thế nào mà đứt hai dây cùng một lúc, mặt thì vẫn tỉnh rụi: "Ta hơi mạnh tay, chắc phải đổi cây đàn khác thôi."

Như Lan công chúa cười, lên tiếng: "Thái tử huynh chắc nhầm đàn thành kiếm rồi, lớp học đàn hóa chiến trường."

Mọi người nghe xong cười ồ cả lên, tôi thấy không khí này cũng đâu có tệ, huynh đệ trong hoàng thất cứ nói chuyện thoải mái thế này không tốt hơn sao, nghiêm trang quá làm gì.

Trương Duệ đến nâng cây đàn lên, nhìn mọi người, nói: "Hôm nay đến đây thôi."

Đoạn, hắn quay sang Lương Hữu Thuần: "Thần sẽ sửa lại đàn cho thái tử điện hạ."

Thế là chúng tôi lũ lượt ra về, lúc đến cửa thì chạm mặt Cao Đào, tôi phải tranh nhảy ra trước hắn, chạy đến bên cạnh Cửu Nhật.

Cái tên Cao Đào này không biết có âm mưu gì, cứ kè kè bên Cửu ca, bộ dạng bán nam bán nữ của hắn đúng là khó ưa, Cửu Nhật chắc không phải là thích hắn đấy chứ, thật sự khiến người khác lo lắng mà.

Cao Đào thấy tôi đi cạnh Cửu Nhật thì thôi không tới nữa, cứ thế thẳng lên phía trước. Tôi đắc ý cười thầm.

Bỗng phía sau vang lên tiếng của Khuynh Thành: "Thái tử phi, Cửu hoàng tử."

Tôi và Cửu Nhật cùng quay lại.

"Khuynh Thành công chúa đã khỏe lại rồi, ban nãy công chúa đi đâu, ta định hỏi thăm nhưng không thấy."

Nàng ấy dịu dàng, đáp: "Muội nhờ Trương thiếu phó sửa đàn giúp, cây cổ cầm đó bị chùng dây rồi."

"Ra là vậy, công chúa mới tới học sao?"

"Không, muội đã từng đến đây học rồi, cùng với Thiên Tằm quận chúa, chỉ tại vì sức khỏe không được tốt nên cứ phải nghỉ liên tục."

Tiếp đó, nàng ấy nhìn Cửu Nhật: "Cửu hoàng tử tinh thông âm luật mà còn phải đến học sao?"

Tôi cũng đồng tình với câu hỏi này, quay sang huynh ấy, Cửu Nhật thế mà đáp gọn một câu: "Ta đi theo muội ấy, cũng là theo chỉ dụ của hoàng thượng."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...