Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lúc sau, Ngô tự khanh, Ngô Diễn dẫn quân lính đến, bao vây cả đỉnh Trúc Thanh, t.h.i t.h.ể của Như Lan cũng được họ đem lên bờ để nghiệm thi, bọn lính thì lùng sục cả con suối để tìm kiếm dấu vết.

Như Lan được xác định do mất m.á.u nhiều dẫn đến vong mạng, có hai vết thương phía sau đầu có thể là do bị hung thủ dùng đàn tấn công và vết thương trên đỉnh trán là do đập vào tảng đá dưới suối và còn rất nhiều vết trầy xước.

Khổ nỗi không hiểu sao hung khí lại là cây đàn của tôi.

Ngô Diễn quay sang hỏi: "Tứ hoàng tử, thái tử phi, hai vị sao lại đến Trúc Thanh Đỉnh?"

Tôi và Lương Tịch đồng thánh đáp: "Đổi đàn."

Hắn lại tiếp: "Vậy tại sao hai vị lại phát hiện ra công chúa ở đây?"

Chúng tôi lại nói cùng một lúc: "Đi theo tiếng quạ."

"Vậy lúc tới đây, hai vị có thấy ai khả nghi không?"

"Không thấy."

Tôi và Lương Tịch không hẹn mà lại lên tiếng.

Hắn vẫn không từ bỏ: "Hai vị nói đi đổi đàn, vậy sao đàn của thái tử phi lại ở đây?"

"Không biết."

Ngô Diễn hỏi mãi cả buổi chẳng ra được gì, cuối cùng tôi và Lương Tịch được hắn mời đến Đại lý tự uống trà.

Tôi đi đi lại lại, suy đoán lung tung lên, nhìn sang thì thấy Lương Tịch ngồi yên nhàn tản, ngài ấy thế mà không quên mang theo lá tre về đây thắt cào cào, đúng là dòng dõi đế vương vốn ai cũng vô tình, muội muội ngài ấy mất mà ngài ấy còn có nhã hứng này.

Một lúc sau, Ngô Diễn lại đến, nghe bảo hắn đã hỏi Trương Duệ xong rồi, cây đàn đó có thể là Trương Duệ đưa nhầm cho Như Lan công chúa.

Ánh mắt Ngô Diễn lại để tới Lương Tịch, hắn hỏi: "Tứ hoàng tử, sáng nay chỉ có mỗi ngài và Như Lan công chúa đến chỗ Trương thiếu phó, theo lời Trương thiếu phó thì ngài đến sau Như Lan công chúa, vậy…"

"Ta không gặp muội ấy."

Lương Tịch đáp, tay và mắt vẫn đang chăm chú vào con cào cào. Ngô Diễn lại nhìn đến tôi, tôi nhún vai ra chiều chẳng biết gì cả.

Lát sau, hoàng quý phi đến, khóc đến long trời lở đất, đoạn, quay sang tóm lấy tôi, gào lên: "Như Lan nó có tội tình gì? Sao cô lại nhẫn tâm g.i.ế.c nó như vậy?"

Ồ, bà ấy cho rằng tôi g.i.ế.c Như Lan sao, tôi g.i.ế.c muội ấy làm gì kia chứ, muội ấy c.h.ế.t thì tôi lại không được ăn kẹo hồ lô ấy chứ.

Lương Tịch nhanh chân bước đến, túm tay hoàng quý phi kéo ra, giọng lạnh như băng: "Xin hoàng quý phi cẩn trọng lời nói, thái tử phi từ sáng đến giờ đều ở cạnh ta."

Ngô Diễn cũng sấn lại, kính cẩn: "Mọi việc vẫn đang được điều tra, xin hoàng quý phi bình tĩnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-64-an-mang-tren-dinh-truc-thanh-2.html.]

Bà ấy nghe thế thì quát lên: "Bình tĩnh sao? Nữ nhi của ta bị người khác hại, c.h.ế.t thảm như vậy mà ngươi bảo ta bình tĩnh sao? Nếu đó là nữ nhi của ngươi thì ngươi có bình tĩnh được không?"

"Bẩm hoàng quý phi, thần vẫn còn chưa thành thân."

Hoàng quý phi tức đến run người, cung nữ theo hầu bên cạnh vội đỡ bà ta đi ra.

Đến chiều thì chúng tôi được Ngô Diễn thả cho về, duy chỉ có Trương Duệ phải ở lại Đại lý tự. Tôi tiện tay ôm hết mớ cào cào về chia cho đám cung nữ. Cả ngày vất vưởng trong Đại lý tự nên giờ toàn thân mỏi nhừ, tôi ngã lăn ra giường, than van.

Tiểu Đào và Tiểu Bạch Nhi chạy đến đ.ấ.m chân, bóp vai cho tôi, thật là thích quá đi, so với các cô nương ở Nguyệt Hương Các thì hai con bé này có lực hơn nhiều.

Đang sung sướng hưởng thụ thì Lương Hữu Thuần đến, đoán chừng tin tức đến tai chàng ta rồi, lại chuẩn bị quát tháo om sòm lên cho coi. Tôi vội tụt xuống giường, hành lễ: "Thần thiếp tham kiến thái tử."

Lương Hữu Thuần nhìn tôi chằm chằm: "Quả nhiên thấy mình có lỗi nên hành động cũng khác thường."

Ồ, không phải Lương ma vương này cho rằng tôi g.i.ế.c Như Lan chứ hả, thật là thất vọng quá đi. Tôi hất mặt: "Thiếp chẳng có lý do gì hại muội ấy cả."

"Ta có nói nàng hại muội ấy sao?"

"Vậy là chàng tin thiếp không g.i.ế.c người, đúng không?"

Lương Hữu Thuần cười khẩy: "Nàng mà có bản lĩnh đó à?"

Tôi ưỡn người, đáp: "Đương nhiên là có rồi."

Nói xong mới phát hiện mình bị nhỡ lời, tôi rụt đầu lại.

Chàng ta đột nhiên nghiêm giọng: "Hôm nay nếu không có tứ đệ đi cùng nàng thì nàng có biết giờ này nàng đang ở đâu không?"

"Đương nhiên là thiếp đang ở trong đại lao rồi, vậy nên lần sau có đi thì thiếp sẽ rủ… thái tử đi cùng."

Lương Hữu Thuần tỏ vẻ hài lòng, đáp: "Xem như nàng thông minh."

Tôi cười thầm trong bụng, bổn công chúa đây trời sinh thông minh mà, còn đợi chàng nói sao.

Chàng ta đi ra, liếc thấy đám cào cào trên bàn thì buông một câu: "Vô vị."

Tôi cũng chẳng buồn nói thêm gì nữa, bảo bọn cung nữ chuẩn bị nước tắm, tắm xong, ăn xong rồi đi ngủ.

Hôm sau, tôi đến chỗ Cửu Nhật, huynh ấy đang ở trong căn chòi cạnh mé hồ gảy đàn, tôi bước đến leo lên thành ngồi. Cửu Nhật này không biết trong cung có biến sao, chẳng hỏi han gì tôi cả, cứ ở đó mà gảy tích tịch tình tang.

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, cuối cùng huynh ấy cũng ngừng tay, hỏi: "Lại giận?"

Tôi nhảy xuống, đến bên ghế ngồi, xụ mặt: "Như Lan công chúa bị g.i.ế.c rồi, huynh không biết sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...