Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cố gắng đứng lên, mắt vẫn không rời khỏi Cao Đào, hóa ra ngài ấy là Bạch hổ tinh quân, thảo nào tôi cứ thấy ngài ấy khác khác nhân loại, nhưng lại không nhìn ra được là thần thánh phương nào.

Cao Đào tiến lại phía tôi, cất tiếng: "Kim Ngư công chúa."

"Tinh quân đã nhận ra ta từ lâu rồi, đúng không?"

"Ngay khi vừa thấy công chúa trong ngày đại hôn thì ta đã biết, chỉ là ta thắc mắc sao điện hạ cũng ở đó, thế nên ta im lặng."

Tôi cúi đầu: "Cửu ca phụng lệnh Thiên đế đi bắt mãng xà, huynh ấy vì chưa tìm ra tung tích của nó nên mới ở bên cạnh ta."

"E là không chỉ có vậy, điện hạ vì lo lắng cho cô nên mới ở lại Lương quốc. Ngư tộc thuần túy vốn không thể đi lại trên nhân gian, Dịch linh dược chỉ có tác dụng trong một thời gian nhất định, rồi sẽ từ từ mất đi, đó là lý do cô liên tục không khống chế được chân của mình, thường xuyên té ngã. Công chúa à, đến cuối cùng cô làm sao đây? Thái tử biết được sẽ thế nào? Chưa nói đến điện hạ dung túng cho cô, nhỡ đâu bị Thiên đế phát hiện thì sao? Ngài ấy sống cùng nhân loại, để bảo vệ cô, chẳng may lỡ ra tay g.i.ế.c hại họ thì hậu quả thật khó lường."

Bản thân chưa từng nghĩ mọi việc sẽ nghiêm trọng như vậy, tôi ngước nhìn Cao Đào, lo lắng: "Vậy ta phải làm gì bây giờ?"

"Khi điện hạ trở về, công chúa hãy bảo ngài ấy đưa người rời khỏi hoàng cung, đến nơi hẻo lánh mà ẩn dật một thời gian, đợi sau khi Dịch linh dược hết tác dụng, ngài ấy sẽ đưa cô về lại Thủy cung, chỉ có điều, pháp lực của cô đã bị phong ấn, đạo hạnh trăm năm mất hết, chỉ có thể tu luyện lại từ đầu."

"Không có cách nào giải phong ấn trên người ta sao?"

Cao Đào dịu giọng: "Chỉ có huyết long mới giải được phong ấn cho công chúa, khôi phục pháp lực của cô, nếu trong người cô có huyết long thì cô có thể giữ được đôi chân nhân loại. Vốn dĩ điện hạ định mở ra kết giới lên đỉnh Thiên Sơn để liên đài của cô hấp thụ huyết long của ngài ấy nhưng ta đã ngăn cản, bởi vì người trong lòng công chúa đây không phải điện hạ, liên đài của cô sẽ không chấp nhận huyết long của ngài ấy, nếu có phản phệ sẽ nguy đến tính mạng cả hai, điều kiện để liên đài nhận huyết long là hai người phải thực lòng yêu nhau, không phải một phía."

"Ngài nói từ một phía là sao? Cửu ca lẽ nào…"

"Phải, điện hạ đối với cô, tình sâu hơn biển, ngài ấy vì cô mà có thể làm bất cứ điều gì, lúc trước nếu cô đồng ý về Hạ quốc với ngài ấy, thì khi Lương quốc tấn công sang, ta cũng không thể tưởng tượng sẽ có hậu quả thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-89-bach-ho-tinh-quan-1.html.]

Phải rồi, Cửu Nhật đâu được phép g.i.ế.c người chứ, nếu huynh ấy vì bảo vệ Hạ quốc mà g.i.ế.c binh sĩ Lương quốc thì hậu họa đúng là không thể nào nói được, hóa ra người trong lòng huynh ấy là tôi sao, sao tôi vô tâm đến không biết gì thế kia.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web hatdaukhaai.com (hatdaukhaai.com) để em có động lực ra chương nhanh ạ.]

Khoảng thời gian này ở bên cạnh tôi, huynh ấy hẳn đã đau khổ và khó chịu rất nhiều nhưng lúc nào cũng vờ như vui vẻ. Cảm giác nhìn người mình yêu bên cạnh người khác thật không dễ chịu chút nào.

"Ta hiểu rồi, xin tinh quân yên tâm, chờ Cửu ca trở về, ta sẽ nói huynh ấy đưa ta rời khỏi đây, nhưng ta có một thắc mắc, tinh quân vì sao lại xuống hạ giới?"

"Ta phụng lệnh Thiên đế phò tá thái tử đăng cơ."

Tôi ngập ngừng: "Tinh quân, nếu ta và Cửu ca bỏ trốn, thái tử có khi nào lại gây hấn với Hạ quốc không?"

"Công chúa yên tâm, Hạ quốc bây giờ do Lăng Thiên Thừa coi sóc, thái tử có giận thì cũng không thể nào trút lên Lăng vương gia được."

Cao Đào vừa dứt lời thì một ánh sáng bừng lên, cả hai đều quay đầu nhìn lên phía trên núi. Tôi sửng sốt: "Nơi đó không phải là ấp trại của bọn thổ phỉ sao?"

Cao Đào gật đầu: "Thái tử nghe tin cô bị thổ phỉ bắt đi, e là ngài ấy đưa quân lên đó tìm cô và đốt sơn trại của chúng luôn rồi, đối với bọn thổ phỉ chuyên cướp bóc này, triều đình cũng nên trừng trị chúng để làm gương, cô đừng nghĩ nhiều, ngài ấy cũng chỉ là đốt nơi ở của chúng thôi, còn người chắc sẽ thu phục về làm binh sĩ dưới trướng."

Tôi vẫn nhìn lên đỉnh núi, đáp: "Ta không có nghĩ gì cả. Tinh quân theo lệnh của hoàng thượng áp tải lương thực về phương nam phải không?"

Cao Đào khẽ đáp: "Đúng vậy, vừa đến đây thì biết tin mọi người gặp nạn, thái tử đưa quân đi giải cứu cô trước, ta ở lại Tri Chu đợi Lưu thiếu úy điều binh đến hộ tống hoàng thượng hồi kinh rồi sẽ tiếp tục xuống phương nam."

Vừa dứt lời thì từ xa vọng lại tiếng gọi, ánh đuốc sáng rực, đoán chừng là đám người Lương Hữu Thuần đang tới, Cao Đào quay người, vụt cái đã biến mất.

Tôi cũng lần bước đi về phía họ. Lương Hữu Thuần vừa trông thấy thì vội chạy đến, bất ngờ vươn tay kéo tôi ôm vào lòng, tôi bị chàng ta siết chặt đến mức khó thở, cảm nhận toàn thân chàng đang run lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...