Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xác người mỗi lúc một chồng chất, oán khí ngất trời, họa hoằn lắm mới thấy bóng dáng Lương Tịch và Thiên Tằm thấp thoáng.

Tôi đưa chân đạp tên lính đang giữ mình, quay sang đánh tên còn lại, rồi nhanh chóng rút lấy thanh kiếm bên người hắn, kề ngay cổ Lương Hữu Thuần.

"Mau ra lệnh cho họ dừng lại, nếu không ta sẽ g.i.ế.c ngươi."

Lương Hữu Thuần nhìn tôi bằng ánh mắt thống khổ: "Nàng…"

Chẳng đợi chàng ta nói hết, tôi quát lớn: "Binh sĩ Lương quốc mau dừng lại, hoàng đế các ngươi đang trong tay ta, còn tiếp tục ta sẽ g.i.ế.c hắn."

Ngụy Vĩnh Lạc tái xanh mặt mày, giọng run run: "Nương nương bình tĩnh, người đừng làm hoàng thượng bị thương."

"Ngụy tướng quân, ta không có đủ kiên nhẫn đâu."

Ngụy Vĩnh Lạc vội hô lớn: "Lui binh."

Bọn lính nghe tiếng kẻng thì liền ngừng chiến, dạt ra các phía, tướng sĩ theo Lương Tịch đã c.h.ế.t sạch chẳng còn một ai, chỉ còn lại ngài ấy và Thiên Tằm đang đứng quay về hai hướng.

Lương Hữu Thuần đột nhiên đưa tay nắm lấy lưỡi kiếm, dùng sức kéo mạnh, tôi bất ngờ lao theo. Chàng ta đoạt lấy thanh kiếm, quẳng ra xa, tay kia đẩy tôi ngã dúi dụi xuống đất.

Thoáng nghe tiếng Lương Tịch gọi, tôi vội lồm cồm bò dậy, thấy ngài ấy đang chạy về phía mình.

Bỗng, một mũi tên bay nhanh đến, cắm phập vào n.g.ự.c ngài ấy. Bàng hoàng quay sang bên cạnh, tôi thấy Lương Hữu Thuần cũng vừa hạ cung. Lương Tịch dần khụyu xuống, m.á.u từ khóe miệng không ngừng tuôn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-150-mau-nhuom-thanh-lac-hoa-2.html.]

"Không, tứ vương gia, không."

Hai tên lính lại tiếp tục lao đến, chúng không lôi tôi lên nữa mà giữ cho quỳ luôn dưới đất.

"Hoàng thượng, thiếp sai rồi, xin người khai ân, xin người khai ân."

Lương Hữu Thuần chẳng nói chẳng rằng, đưa tay vẫy một cái, đám cung tiễn liền lao lên.

"Đừng mà."

Vừa dứt lời thì vô vàn mũi tên nhằm vào hướng Lương Tịch bay đến, Thiên Tằm nhanh chóng chạy lại, quỳ xuống trước mặt Lương Tịch, dùng cả thân mình che chắn cho ngài ấy.

Cảnh tượng khủng khiếp này tôi chưa từng tưởng tượng, tấm lưng mảnh mai kia hứng chịu vô số mũi tên sắc nhọn, muội ấy chỉ kịp thốt lên ba tiếng: "Tịch ca ca."

Thế rồi, Thiên Tằm buông xuôi, ngã vào lòng Lương Tịch, bọn cung tiễn lại tiếp tục b.ắ.n tên từ phía sau đến, m.á.u từ miệng ngài ấy lại tuôn ra nhiều hơn.

Lương Hữu Thuần từ từ bước đến gần họ. Lương Tịch đưa mắt nhìn chàng ta, ai oán: "Tại sao?"

"Tứ đệ, chỉ có như thế này mới khiến cho ta tuyệt đối tin đệ."

Tôi khóc vật vã, khóc đến lả người, tưởng chừng như có bao nhiêu lệ thì đã trút cạn vào giây phút này. Ánh đuốc cứ nhòa dần, rồi không còn nhìn thấy được bất cứ điều gì nữa.

Kết cuộc đau thương thế mà lại xảy ra, Lương Tịch đi rồi, ngài ấy ra đi, bỏ lại sau lưng cả một mùa hạ đang chớm đến, ánh nắng nhạt màu trên thảm cỏ xanh ngút ngàn khi chiều dần buông, tiếng chim kêu trong đám lau bên bờ suối vẫn vang lên khắc khoải đến mệt nhoài.

Tôi nhớ đến nụ cười dưới cơn mưa sao băng đêm đó, chỉ thoáng qua rồi vụt tắt vĩnh viễn như ánh sao qua trời vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...