Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ra là một người câm. Nếu không có việc gì thì mau đi đi, đừng cản đường bổn thái tử."

Tiếng chàng tuyệt tình cất lên làm tôi như chẳng tin vào bản thân mình nữa, Lương Hữu Thuần lúc gặp bên sông và lúc này đây khác nhau quá.

Đang không biết làm sao đứng dậy thì một bàn tay vươn tới trước mặt. Trông lên thì thấy một nam nhân, mình vận y phục màu xanh nhạt, nhìn tôi, cất giọng nhẹ nhàng: "Có đứng lên được không?"

Tôi lắc đầu, lệ cứ thi nhau rớt xuống, nam nhân ấy bước đến bên cạnh, đưa tay bế tôi lên, bước dạt qua một bên, cất tiếng bảo đám binh sĩ: "Mau đi."

Tôi bất động nằm trên tay hắn, chờ khi đoàn người đã lướt qua hết, mới ra hiệu cho hắn thả mình xuống. Hắn đặt tôi lên bậc thềm một cửa hiệu, nhanh chóng tháo giày, cầm lấy bàn chân tôi khẽ nắn rồi đột ngột kéo mạnh, tôi đau quá cấu cả bàn tay vào vai hắn.

"Có thể đi được rồi, sau này đi đứng cẩn thận một chút."

Hắn vừa nói vừa mang lại giày cho tôi, thực lòng rất muốn hỏi hắn tên gì nhưng chẳng thể nào mở miệng được.

Lúc hắn chớm rời đi, tôi vội níu áo lại và đưa cho hắn viên ngọc trai như lời cảm ơn. Hắn nhìn tôi một lúc rồi dúi vào tay tôi một nén vàng. Tên này chắc hẳn nghĩ rằng tôi là muốn bán viên ngọc trai thượng hạng cho hắn đây. Nhưng như vậy cũng tốt, để sống trên nhân gian này thì trước hết con người ta cần phải có bạc mà.

Tôi lang thang đi qua từng dãy nhà, trong lòng đầy những nỗi thất vọng, buồn tủi và cả hối tiếc nữa. Nữ nhân bên cạnh Lương Hữu Thuần lại là Thủy Vân. Chàng vẫn giữ lời hứa quay lại đón tôi đấy nhưng lại thành ra Thủy Vân. Tôi chỉ còn biết trách chính mình sao lúc ấy mạo nhận nàng ấy làm gì.

Nhưng Thủy Vân vì sao lại thay đổi giọng nói, vì sao nàng ấy không hề biết Lương Hữu Thuần từ trước nhưng vẫn theo chàng ta vào cung. Bao nhiêu suy nghĩ dồn dập khiến cho đầu tôi cứ ong ong, xem chút va phải một đám nam nhân trước mặt. Tôi vừa bước chân né sang một bên thì bị bọn chúng kéo lại, dồn vào góc tường, buông lời giễu cợt.

Vốn định đánh cho bọn chúng một trận ra trò nhưng chợt nhớ pháp lực của mình đã bị phong ấn, thế là tôi trợn mắt, chỉ tay về phía sau lưng chúng rồi làm bộ hốt hoảng. Bọn chúng thấy vậy thì vội quay đầu về hướng tay tôi chỉ và chờ có thế, tôi mau chóng luồn người qua chúng, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh, bất chấp ngàn mũi kim châm dưới lòng bàn chân đau nhói.

Một hồi không chạy nổi nữa, tôi túm luôn con ngựa đang bị buộc đứng bên đường, dùng thanh đoản kiếm cứa đứt sợi dây và nhảy lên lưng nó, thúc mạnh vào hông. Con ngựa dựng đứng lên rồi phi loạn xạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-15-gap-lai-co-nhan-1.html.]

Bản thân tôi cũng chỉ còn biết phó cho số phận, cố ôm chặt lấy cổ nó, mắt nhắm nghiền, mặc nó chạy đâu thì chạy, bên tai văng vẳng tiếng người la hét chí chóe.

Lúc tỉnh lại đã thấy mình ở trong rừng rậm. Con ngựa thế mà quẳng tôi lại đây còn nó thì không biết phi đến phương trời nào rồi.

Lần mò đi trong rừng sâu, cảm thấy bản thân thật yếu đuối, tôi chẳng còn tí pháp lực nào để tự vệ nữa. Đang cố tìm lối thoát ra thì bỗng nghe phía trước vọng tới những âm thanh như có người đang đánh nhau. Thầm nghĩ hai kẻ đánh nhau, chắc chắn có một kẻ tốt, vốn sợ bản thân gặp nhằm thú dữ nên tôi đánh liều đến đó xem sao.

Trước mặt tôi là một nam một nữ đang giao đấu, nam nhân vận y phục màu trắng, thân thủ bất phàm nhìn thấy rất là quen thuộc. Nữ nhân y phục màu đỏ, thân thủ cũng linh hoạt không kém, hai người họ vậy mà lại có pháp lực, xem ra chẳng phải nhân loại rồi.

Tôi cố gắng đến gần chút nữa để nhìn cho rõ. Đang chăm chú quan sát thì phía dưới chân bỗng nhiên có động, vừa quay xuống nhìn thì ôi thôi, một con rắn màu đen đang ngọ nguậy làm tôi giật mình, bất giác nhảy tung ra khỏi lùm cây.

Còn chưa định thần lại đã thấy ánh sáng lóe lên, tôi vội ngước lên nhìn thì hóa ra nam nhân áo trắng kia chính là Cửu Nhật, lưỡi kiếm của huynh ấy đ.â.m sâu vào bụng của nữ nhân áo đỏ.

Nữ nhân đó bỗng rùng mình, một làn khói đen từ trong thân thể thoát ra, chui tọt vào lùm cây, tôi cũng chỉ kịp thấy đuôi con rắn ban nãy quét nhanh qua rồi mất hút. Cửu Nhật cũng vừa nhìn thấy tôi, vội thu kiếm chạy đến.

"Tiểu Ngư, muội có bị thương không?"

Tôi bám vào tay huynh ấy, khó khăn đứng lên.

"Ta đang hỏi muội, sao muội không nói gì?"

Giọng huynh ấy vô cùng khẩn trương. Tôi lắc đầu, đưa tay làm dấu mình không thể nói chuyện. Nét mặt huynh ấy tối sầm xuống, giọng lạt hẳn đi: "Muội uống Dịch linh dược?"

Tôi khẽ gật đầu, Cửu Nhật nhắm nghiền hai mắt, môi huynh ấy cắn chặt đến bật cả máu. Nhìn thấy huynh ấy như vậy tôi càng lúng túng thêm, sao tôi lại gặp huynh ấy trong tình huống khó xử vậy chứ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...