Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếp đó, nàng ấy ra hiệu cho cung nữ đang bê một cái mâm trên tay tiến lên phía trước.

"Công chúa mới đến, muội cũng không biết chuẩn bị quà gì cho người, đây là chuỗi ngọc được làm từ ngọc trai thượng hạng, mong công chúa nhận cho."

Tôi liếc nhìn trên mâm, sau lớp vải lụa phủ là một chuỗi ngọc trai óng ánh.

"Thanh lương đệ khách sáo rồi, chuỗi ngọc quý này ta thật không dám nhận, nàng đem về đi."

Nhìn vẻ bối rối của nàng ấy, tôi tiếp: "Ta nghe nói Thanh lương đệ may vá thêu thùa rất giỏi, y phục của nàng nhìn rất là đẹp, như vậy đi, sau này nàng dạy cho ta."

Thủy Vân mỉm cười: "Chuyện này đương nhiên là được rồi, hay là để muội may trước cho công chúa vài bộ y phục, còn chuỗi ngọc này là tấm lòng của muội, nghe thái tử điện hạ nói lúc trước may có công chúa tặng cho linh dược mới chữa được bệnh của muội, muội chỉ muốn tỏ lòng biết ơn công chúa, xin công chúa đừng từ chối."

Nàng ấy cứ năn nỉ mãi, thế là tôi đành phải nhận, Thủy Vân thấy tôi đồng ý thì vui vẻ cáo từ, hẹn sau ngày đại hôn sẽ đến lấy số đo của tôi về may y phục.

Nhìn bóng nàng ấy rời đi, đột nhiên tôi lại nghĩ đến Thanh Hoa, không biết giữa bọn họ là quan hệ gì. Còn Lương Hữu Thuần kia nữa, cứ cho là nhầm lẫn vì cái tên và giọng nói đi nữa nhưng chẳng lẽ gặp lại chàng ta và nàng ấy không ôn chuyện cũ sao.

Tôi đang đờ đẫn nhìn theo nàng ấy thì Tiểu Đào đứng một bên lên tiếng: "Thanh lương đệ này vì có công cứu thái tử nên được ngài ấy đón vào cung, nhưng không biết vì sao mà cô nương ấy lại không thể nhớ được chuyện cũ, còn nữa, sau lần bạo bệnh đó thì giọng nói của cô nương ấy cũng thay đổi luôn, lúc trước cô nương ấy nói giọng y như công chúa vậy."

Thì ra là thế, con bé Tiểu Đào này cũng học cách đoán ý chủ nhân rồi đây, tôi chưa hỏi mà nó đã khai hết rồi, xem ra cũng trùng hợp quá ấy chứ, tôi bây giờ cũng đang vờ mất một đoạn trí nhớ đây.

Mà Thanh Thủy Vân này cũng hay thật, nàng ấy không tỏ ra chút nào là ghen tuông cả, cái bộ dạng chấp nhận mọi sự thật khiến người khác xót xa, hoặc là vì nàng ấy vốn đã hiểu và biết rõ sau này, Lương Hữu Thuần không phải chỉ có thêm tôi mà sẽ còn rất nhiều cung tần, mỹ nữ khác nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-33-dai-hon-1.html.]

Tôi rảo bước ra hồ cá, bóc từng nắm thức ăn rãi xuống, không biết Thanh Hoa kia bị thương có nặng không nữa, bà ta vì sao lại muốn dìm tôi chứ, còn tứ hoàng tử kia, chắc không nhận ra tôi đâu nhỉ, hôm trước ở ngoài đường trông tôi nhếch nhác vô cùng, so với bây giờ đúng là một trời, một vực mà.

Ngày đại hôn cuối cùng cũng đến, tôi khoác lên người bộ giá y màu đỏ, trang sức các kiểu được bọn cung nữ tỉ mỉ cài lên người, thiệt là rườm rà và nặng nề quá sức.

Tôi được kiệu tám người khiêng đến trước thềm đại điện. Từ xa đã trông thấy Lương Hữu Thuần, chàng ta cũng mặc y phục đỏ chói, nét tuấn tú trên gương mặt lạnh lùng khiến cho đám nữ nhân trầm trồ ca tụng.

Hai chúng tôi cùng sóng đôi đến trước mặt hoàng thượng và hoàng hậu, tôi đưa mắt tìm kiếm trong đám khách mời, cuối cùng cũng thấy Cửu Nhật, huynh ấy một thân y phục trắng toát nổi bật lên giữa đám quan quân, ánh mắt chất chứa đầy những u uẩn.

Cửu Nhật cuối cùng vẫn tới, còn tưởng huynh ấy bỏ mặc mình luôn rồi, tôi vừa mừng vừa tủi, cố hết sức ngăn cơn xúc động.

Sau khi thực hiện xong các nghi lễ, mọi người chuẩn bị rời đi thì Lương Minh và một đám vương tôn công tử chẳng hiểu từ đâu chạy đến, hắn hớn hở: "Thái tử phi tẩu tẩu, vẫn còn một nghi thức nữa."

Tôi tròn mắt nhìn hắn: "Là nghi thức gì?"

Lương Minh vội vàng đưa đến trước mặt tôi một cây cung và ba mũi tên, đáp: "Theo phong tục của Lương quốc thì sau khi bái đường, tân nương sẽ b.ắ.n ba mũi tên để cầu phúc cho đất nước."

Ra là vậy, ở đâu lại có cái phong tục này không biết, nãy giờ quỳ xuống đứng lên mấy bận cũng đã thấm mệt, thôi thì b.ắ.n cho xong mà về nghỉ ngơi. Tôi đón lấy cung tên từ tay Lương Minh, b.ắ.n một phát liền ba mũi trúng vào hồng tâm. Lúc hạ cung xuống thì thấy đám người xung quanh mắt tròn mắt dẹt, miệng thì há hốc.

Tôi vội vàng hỏi: "Mọi người làm sao vậy?"

Lương Minh nhìn tôi, thẫn thờ: "Tẩu tẩu thật lợi hại, một phát có thể b.ắ.n được ba mũi tên trúng đích."

Lương Tịch kế bên lên tiếng: "Thường thì mọi người sẽ b.ắ.n lần lượt từng mũi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...