Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả một ngày hôm ấy, chúng tôi trò chuyện nhiều hơn. Theo lời Lương Hữu Thuần thì hai nước Lương, Hạ vốn dĩ đã đồng ý kết tình giao hảo.

Huynh trưởng của hắn là đại hoàng tử Lương Nhân, phụng mệnh hoàng thượng đem sính lễ đến Hạ quốc thay hắn cầu thân. Nào ngờ trên đường trở về đến dịch quán thì bị hạ sát, Bình Nguyên công chúa và Ly Thiên tướng quân cũng mất tích ngay trong đêm chẳng rõ nguyên nhân.

Hoàng thượng Lương quốc nghe được tin báo liền nổi trận lôi đình, cho rằng công chúa vì không đồng ý mối hôn sự này nên mới g.i.ế.c sứ giả và bỏ trốn cùng nhân tình, và bắt Hạ quốc phải giao ra công chúa để chứng minh nàng ấy không liên quan đến cái c.h.ế.t của đại hoàng tử.

Thế nhưng, phía Hạ quốc liên tục kêu oan vì công chúa của họ cũng đang không biết ở nơi đâu. Dù đã vạch từng bụi cây, vén từng ngọn cỏ trên khắp Hạ quốc cũng không tài nào tìm được vị công chúa này.

Hoàng thượng không tin, nghĩ rằng Hạ quốc bất kính, liền lệnh cho Lương Hữu Thuần cùng Ngụy tướng quân dẫn binh chinh phạt.

Nào ngờ đoàn quân vừa đến đã bị quân Hạ quốc phục kích và vây hãm trong núi. Trời giá rét lại thêm phần không có lương thực, quân số Lương quốc thương vong quá nửa.

Tình thế cấp bách nên Ngụy tướng quân đã liều mình đánh lạc hướng để hắn thoát vòng vây về cầu viện binh. Trên đường đi hắn bị một nhóm người ám toán, khó khăn lắm mới thoát được chúng nhưng lại trúng độc khiến đôi mắt không thể nhìn thấy.

"Huynh thích Bình Nguyên công chúa sao?"

"Không có, ta còn chưa thấy mặt cô nương ấy."

"Nếu đã không thích thì hãy buông tha cho cô nương ấy đi, sao nhất định phải bắt Hạ quốc giao nộp cô nương ấy làm gì? Huynh xem, vì một nữ nhân mà gây ra trận chiến này có đáng hay không?"

Không hiểu sao tôi lại bất bình lên tiếng, chắc tại vì tôi thấy tội nghiệp cho cô công chúa kia quá, đã có người trong lòng rồi vậy mà phải gả cho một tên đến mặt mũi còn chẳng biết, nếu là tôi thì tôi cũng trốn luôn ấy chứ.

Lương Hữu Thuần nghe tôi nói thì sững lại một quãng, đoạn nhẹ giọng giải thích: "Đây không phải là vấn đề, vấn đề nằm ở chỗ tôn nghiêm của Lương quốc, đại hoàng tử mất mạng ngay trên lãnh thổ Hạ quốc, công chúa thì lại chẳng thấy đâu, nàng bảo xem…"

Không đợi hắn nói hết câu, tôi đứng phắt dậy lên tiếng: "Đây mới không là vấn đề, vấn đề ở chỗ công chúa Hạ quốc vẫn đang không rõ tung tích, chẳng biết sống chết, Lương quốc các người chưa điều tra kỹ càng đã dấy binh chinh phạt, khiến cho bách tính chịu khổ, sinh linh lầm than…"

Lương Hữu Thuần im lặng một hồi rồi bỗng dưng bật cười: "Xem nàng kìa, rất có khí chất của mẫu nghi thiên hạ."

Tôi nhìn hắn, ngạc nhiên: "Ta có chỗ nào giống mẫu nghi thiên hạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-7-bi-phuc-kich-1.html.]

"Còn không giống, dám giáo huấn cả bổn thái tử. Nhưng mà… ta thấy giống hổ cái hơn."

Lương Hữu Thuần nói xong thì tiếp tục cười. Cái tên này đúng là biết cách làm người khác bực mình mà.

Tôi tức giận nhảy đến định cho hắn một trận tra trò nhưng vì vội vàng quá nên tôi vấp phải mũi giày, chới với lao luôn vào người hắn.

Cả hai ngã nhào xuống đất, xui rủi thế nào mà môi tôi chạm trúng ngay môi hắn, cả người như có một luồng khí nóng chạy qua. Vừa kịp định thần, tôi vội bật ngồi lên. Lương Hữu Thuần cũng vừa gượng dậy, lại giở giọng: "Nàng chủ động quá, thật làm người khác bối rối."

Tôi trợn tròn hai mắt nhìn hắn, cái tên này sao có thể là thái tử được chứ, xem kiểu cách hắn nói chuyện kìa, đâu khác gì mấy kẻ vô lại, tôi đưa tay chùi miệng, bực tức: "Ta không thèm, ảo tưởng."

Hắn lại cười châm chọc: "Nàng định ngồi trên người ta mãi thế này sao?"

Nghe hắn nói xong, tôi mới giật mình. Ôi trời, nãy giờ tôi mãi cự cãi với hắn mà quên mất bản thân vẫn đang ngồi trên người hắn, thật là xấu hổ vô cùng.

Tôi gấp gáp đứng lên thì bị hắn tóm lấy tay kéo ngược trở lại, rồi đột nhiên hôn lên môi tôi. Tôi thảng thốt đẩy vội hắn ra, nhảy sang một bên, trừng mắt, quát: "Lưu manh."

Lương Hữu Thuần lại bày ra cái bộ mặt giống hệt lưu manh: "Có qua có lại."

Hậu quả của việc khiến tôi tức giận là hắn bị xuống đất ngủ, tôi giành lấy chiếc giường nằm một mình. Hắn lấy áo choàng trải luôn dưới đất, nhìn vừa đáng thương cũng vừa đáng giận, thôi thì tôi cũng mặc kệ hắn.

Sáng sớm hôm sau, vừa mở mắt đã cảm giác có gì đó không đúng, sau cổ cứ nhột nhột. Quay lại thì thấy Lương Hữu Thuần đang nằm sau lưng mình, tôi hoảng quá hét lên: "Sao huynh lại ở đây? Không phải huynh nằm dưới kia sao?"

Hắn ta làm ra vẻ đáng thương: "Nhưng dưới đất lạnh lắm, nàng nỡ để phu quân mình c.h.ế.t cóng ư?"

Nhìn bộ dạng này của hắn mà tôi sởn cả da gà, vội vàng bò ngang người hắn rồi tuột xuống đất, hắn nhanh tay bắt tôi lại, giọng như tra hỏi: "Nàng lại đi đâu?"

Tôi đáp gọn lỏn: "Đi tìm thức ăn."

Lương Hữu Thuần lại nũng nịu xin tôi dắt hắn đi cùng, vì sợ ở một mình, quanh quẩn không may sẽ bị ngã xuống sông lần nữa. Thế là, tôi phải miễn cưỡng đồng ý, cảm giác bản thân giống như mẫu thân của hắn vậy.

Hắn không quên cầm lấy thanh kiếm mang bên mình rồi bám vào tay tôi ngoan ngoãn bước theo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...