Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lát sau, Lương Hữu Thuần buông tôi ra, giọng lo lắng: "Nàng không sao chứ? Bọn chúng có làm gì nàng không?"

"Không có, thiếp không bị làm sao cả."

“Ta đưa nàng về.”

Vừa về tới phủ huyện lệnh Tri Chu thì phu thê Trần tri huyện đã chờ nghênh đón, Tiểu Bạch Nhi chạy đến ôm tôi khóc lóc, Lương Hữu Thuần hạ giọng: "Ngươi đưa thái tử phi về phòng nghỉ ngơi đi."

Tiểu Bạch Nhi vâng dạ một tiếng rồi đưa tôi vào trong, con bé giúp tôi tắm rửa và thay y phục, lúc chải đầu cho tôi, nó đột nhiên vịn vai, hỏi: "Tỷ tỷ làm sao vậy? Muội thấy tâm tình tỷ bất an lắm."

"Không có gì, chỉ là cả đêm chạy trốn nên hơi mệt. À, sức khỏe hoàng thượng thế nào rồi?"

"Đại phu đến xem cho hoàng thượng, nói sức khỏe của hoàng thượng không được ổn lắm, có thể là do tuổi đã cao."

Suốt đêm, tôi không tài nào chợp mắt được, những lời Cao Đào nói cứ văng vẳng bên tai. Nhìn sang, thấy Tiểu Bạch Nhi vẫn đang say ngủ, tôi đưa tay xuống gối, lấy thanh đoản kiếm, khẽ mở cửa, bước ra ngoài hiên.

Ngước lên trời cao, ánh trăng khuya mờ tỏ khuất sau làn mây, nhìn khóm hoa đôi lúc lại khẽ rung rinh, tôi biết là có cơn gió rất nhẹ thổi qua, vì nhẹ quá nên tôi chỉ có thể biết khi nhìn vào khóm hoa đó thôi.

Đang mân mê thanh đoản kiếm thì thấy hai bóng đen vụt qua, nghĩ rằng đó là thích khách nên tôi vội bám theo. Hai bóng đen chạy một mạch qua các ngóc ngách rồi dừng lại trước một căn phòng, bọn chúng bước vào thì tôi cũng vừa đến, chẳng biết là bọn chúng muốn thích sát ai đây.

Tần ngần hồi lâu, tôi định nhảy bổ vào cứu thì nghe một giọng nói quen thuộc cất lên: "Ngươi làm tri huyện ngần ấy năm, không ngờ cũng tích cóp được số vàng lớn như vậy, nếu ta đoán không lầm thì tên tham quan ngươi đây là vơ vét của dân về làm của mình."

Tôi lén đưa mắt nhìn qua khe cửa, hóa ra là Lương Hữu Thuần và Ngụy Vĩnh Lạc, chàng ta đang cầm một nén vàng trên tay. Dưới đất, phu thê Trần tri huyện đang quỳ mọp xuống kêu oan: "Thái tử điện hạ minh xét, hạ quan nào có vơ vét gì của dân chúng đâu."

Lương Hữu Thuần nghiêm giọng: "Vậy số vàng trong kia, ngươi giải thích thế nào đây? Bổng lộc của triều đình cũng không thể nào khiến ngươi tích cóp được nhiều như vậy. Bổn thái tử nghi ngờ ngươi có lòng cấu kết phản tặc, nhận vàng từ chúng chăng?"

Trần tri huyện lúc này mặt mày tái mét, khóc lóc: "Thái tử điện hạ minh xét, hạ quan một lòng trung thành, nào dám cấu kết phản tặc, số vàng đó thật ra…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-90-bach-ho-tinh-quan-2.html.]

"Ra làm sao?"

"Thật ra đó là số vàng được hoàng hậu gởi kèm theo số vải vóc, thuốc và lương thực để hạ quan phân phát cho những người dân nghèo, hạ quan chỉ là nhất thời tham lam, giữ lại một ít xem như là công sức của mình."

Lương Hữu Thuần bước đến, nâng mặt hắn lên: "Vàng để phân phát cho người nghèo sao?"

Hắn mếu máo: "Không, không, hạ quan chỉ phát vải, thuốc và lương thực thôi, còn vàng thì đưa cho tam hoàng tử."

Chàng ta cười nhạt: "Ngươi còn dám trước mặt ta mà nói dối sao? Tam hoàng tử cùng Lưu thiếu úy chỉ huy cấm vệ quân, không rời kinh thành nửa bước, sao có thể đến đây lấy vàng chứ? Còn nữa, nếu hoàng hậu muốn đưa cho đệ ấy thì cứ trực tiếp đưa trong hoàng cung, sao phải lòng vòng như vậy?"

"Những lời hạ quan nói đều là thật, người đến lấy vàng đích thị là tam hoàng tử."

Chàng ta quay sang Ngụy Vĩnh Lạc, khẽ gật đầu, nhanh như chớp, hai lưỡi kiếm cùng lúc đ.â.m xuyên đôi phu thê Trần tri huyện, họ c.h.ế.t mà chẳng kịp kêu lên tiếng nào. Tôi sợ quá đưa tay bịt miệng, cố giữ cho bản thân bình tĩnh.

Lương Hữu Thuần lấy vải lau sạch thanh kiếm rồi quay ra, mặt chàng ta đầy những máu, thật là kinh khủng quá, chàng ta g.i.ế.c người không hề chớp mắt, quãng thời gian êm đềm đã khiến cho tôi dần quên đi Lương Hữu Thuần đã từng thảm sát mấy ngàn binh sĩ Hạ quốc.

Hôm nay nhìn thấy cảnh này, mới chợt nhớ lại, toàn thân tôi run rẩy, không biết chân mình ở đâu để đi nữa.

Tiếng Ngụy Vĩnh Lạc trầm trầm: "Điện hạ, tên này không có vẻ gì là nói dối, theo lời hắn thì không lẽ có tới hai tam hoàng tử sao?"

"Rất có thể là như vậy."

Ngụy Vĩnh Lạc nhìn phu thê Trần tri huyện, tiếp: "Hắn chỉ là vì chút lòng tham, thật ra cũng không đáng chết."

Lương Hữu Thuần cất giọng vô tình: "Hắn thân là quan viên của Lương quốc, mà lại dám sau lưng ta phụng lệnh hoàng hậu, những kẻ lừa dối và phản bội ta đều có một kết cục thôi, đó là… phải chết."

Nói xong, hai người họ bước ra, tôi vội vàng chạy đến bụi cây gần ấy ngồi thụp xuống, toàn thân vẫn không ngừng run rẩy.

Đợi họ đi hồi lâu, tôi mới loạng choạng đứng dậy, cố sức lết về phòng. Cả đêm hôm ấy, mỗi khi nhắm mắt vào lại thấy cảnh tượng m.á.u tanh kia, thế là, tôi thức luôn tới sáng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...