Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều đến, nghe tin Cửu Nhật được hoàng thượng cho triệu kiến về cung, thế là tôi mau mau chạy đến chỗ huynh ấy. Nghĩ cũng lạ, sáng thì hoàng hậu triệu kiến Lương Tịch, chiều thì hoàng thượng triệu kiến Cửu Nhật, huynh ấy mà ở đây thì Lương Tịch ắt hẳn đang ở quân doanh rồi.

Tôi rủ huynh ấy đến vườn đào ngắm hoa, luyện kiếm. Hai chúng tôi len lỏi qua các ngõ ngách trong hoàng cung, cuối cùng cũng đến nơi, gió chiều mang theo lất phất những cánh hoa rãi thêm lên mặt đất, khung cảnh ban chiều ngập trong màu hồng rất đỗi nên thơ.

Tôi tuốt kiếm, nghiêm giọng: "Cửu hoàng tử, xin chỉ giáo."

Cửu Nhật khẽ gật đầu mỉm cười. Sau đó, nhanh như chớp đã lao đến, đường kiếm của huynh ấy đúng là sắc bén, thân thủ linh hoạt khiến tôi phải nghiêm túc tập trung.

Qua một khoảng thời gian, tôi chỉ là đỡ chiêu, tiếp chiêu, chẳng có lấy được một lần phản kháng, trong lòng không tránh khỏi bực bội, càng bực bội lại càng mất tập trung, tôi bị hụt chân ngã lăn ra đất.

Cửu Nhật thấy vậy, hốt hoảng chạy đến, và chỉ chờ có thế, tôi bật tung người lên không rồi xuất chiêu, đúng là ở trên không tôi chiếm thế thượng phong hơn nhiều.

Sau một hồi giao đấu, thấy không ổn, tôi gom những cánh hoa thành khối lớn, dùng hết sức đẩy chúng về phía Cửu Nhật, và cũng rất nhanh, huynh ấy đưa tay, một chưởng phá tan khối cầu hoa đó.

Vô vàn cánh hoa đào bay lả tả hệt như tuyết đầu mùa, như lớp màn ngăn đôi tôi và huynh ấy. Tôi nhanh chóng rút kiếm tấn công, lạ thay, Cửu Nhật lần này không phản công nữa mà lại đứng im, như đang thất thần.

Tôi kề kiếm trên cổ huynh ấy, ngạc nhiên: "Cửu ca, huynh thua rồi?"

Huynh ấy cười xòa, ánh mắt nhìn tôi trìu mến: "Phải, muội thắng rồi."

"Sao muội có thể thắng huynh chứ? Cửu ca, ai cho huynh nhường muội."

Cửu Nhật bước đến, đưa tay lấy đi cánh hoa đào vương trên tóc tôi, cất giọng trầm ấm: “Tại Cửu ca đi đường khá mệt, không được tập trung nên thua là lẽ thường thôi, muội giận ta?"

Nghe huynh ấy nói tôi mới để ý, huynh ấy dạo này xanh xao và gầy quá, lòng bỗng thấy hối hận vì ban nãy còn giận dỗi.

"Sao muội lại giận huynh được, Cửu ca, muội thấy dạo này sắc mặt huynh không tốt, không phải là bệnh đấy chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-79-bi-thai-tu-lam-kho-1.html.]

Cửu Nhật còn chưa kịp trả lời tôi thì bỗng nghe có tiếng người cất lên: "Cửu hoàng tử đi đường đã mệt thì nên nghỉ ngơi mới phải, sao còn tới tìm thái tử phi đấu kiếm làm gì?".

Cả hai chúng tôi đều quay lại nhìn, hóa ra là Lương Hữu Thuần, theo sau còn có cả Ngụy Vĩnh Lạc. Mải đấu kiếm mà không biết chàng ta đứng phía sau rặng hoa đào nhìn từ bao giờ. Tôi và Cửu Nhật hành lễ cùng một lúc.

Lương Hữu Thuần hạ giọng bảo: "Bình thân."

"Mạc tướng tham kiến thái tử phi, Cửu hoàng tử."

Sau khi hành lễ thì mắt tôi dán luôn xuống nền đất, nghe tiếng Ngụy Vĩnh Lạc mới ngẩng lên kêu hắn bình thân, lúc này, nhìn thấy ánh mắt Lương Hữu Thuần đang dán lên người mình.

Trong mắt chàng ta hình như còn có mấy tia lửa đang cháy thì phải, nhác thấy thì lạnh cả người, tôi vội vàng quay sang phía khác.

Cửu Nhật bước lên: "Vậy ta xin phép cáo lui trước."

"Được, huynh đi thong thả."

Lương Hữu Thuần nói, thậm chí còn chẳng buồn nhìn đến Cửu Nhật, ánh mắt vẫn đang không ngừng xoáy thẳng vào tôi.

Chàng ta ra hiệu cho Ngụy Vĩnh Lạc lại gần, không biết hai người to nhỏ điều gì, sau đó thì Ngụy Vĩnh Lạc cũng rời đi. Bây giờ, tại vườn đào này chỉ còn mỗi tôi và chàng ta, hình như lời nguyền hoa đào từ Lương Tịch đã bay sang Lương Hữu Thuần rồi thì phải.

Lương Hữu Thuần cứ đứng im như thế nhìn tôi, không nói chẳng rằng, tôi thì bị chàng ta nhìn đến nhiễu loạn đầu óc. Mắt tôi chuyển từ dưới đất lên gốc đào rồi lại lên tới cành đào, sau cùng lại từ đó trở về mặt đất, cứ thế hết bên trái rồi sang bên phải như đang tập độ linh hoạt vậy.

Cuối cùng, lấy hết can đảm, tôi lí nhí: "Thái tử, thiếp cũng có thể… đi được rồi chứ?"

Tôi vừa nắn từng chữ vừa quan sát biểu cảm của Lương Hữu Thuần.

"Có thể đi rồi."

Gương mặt Lương ma vương vẫn không chút biểu cảm, nhưng tôi cũng không quan tâm nữa, chỉ cần nghe được bốn chữ đó, tôi mừng như gặp được nước, vội vàng cáo từ rồi xách kiếm, ba chân bốn cẳng chạy thẳng về Bảo Ngọc Cung.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...