Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bữa cơm chiều đó, Lương Hữu Thuần đột ngột xuất hiện, tôi ngồi co cụm dưới đất trông lên, thấy chàng ta đang đứng trước mặt, sừng sững như cây cổ thụ, giọng nói như chuông vang: "Kể cho ta nghe về chuyện đêm đó, huynh trưởng ta vì sao mà chết? Còn nàng, rốt cuộc đã đi đâu?"

"Nếu ta nói ta không nhớ gì cả thì ngươi có tin không?"

Lương Hữu Thuần bước đến ngồi xuống cạnh tôi, tay chàng bóp chặt lấy cằm tôi: "Vậy cứ từ từ nhớ lại, ta đợi câu trả lời của nàng."

Tôi căng thẳng đến mức thở cũng khó khăn, Lương Hữu Thuần cứ thế mà cho qua rồi ư. Chàng ta bước được vài bước thì quay lại, liếc nhìn mâm cơm, buông lời lạnh ngắt: "Nàng nên nhớ từ bây giờ nàng chính là lý do để Hạ quốc tồn tại, nếu nàng không còn, bổn thái tử cũng không ngại xóa sổ nó."

Thật ra lúc nãy tôi có ăn một chút cơm, chỉ là tôi không động đũa đến món cá nướng, tôi đứng dậy nói với theo: "Ta không ăn được cá nướng, à không, cá gì cũng không ăn được."

Chàng ta cứ thế đi thẳng, chẳng biết có nghe tôi nói hay không, tôi đoán cá này là bọn họ bắt dưới suối lên, làm sao mà tôi có thể ăn thịt đồng loại của mình được kia chứ.

Lát sau, một cung nữ bê lên cho tôi cái đùi dê nướng, tôi đoán là họ đã bắt của những người chăn dê du mục, ngặt nỗi là tôi cũng không ăn thịt.

Tối đến, Lương Hữu Thuần ôm chăn bước vào, tôi đang nằm trên giường, trông thấy liền bật ngay dậy: "Ngươi tới đây làm gì?"

Chàng ta đáp gọn: "Tới ngủ."

"Ngươi là lưu manh sao? Bổn công chúa vẫn còn chưa gả cho ngươi."

"Chỉ là chuyện sớm muộn thôi, hôm trước trong rừng chẳng phải cũng đã cùng nhau ngủ sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-28-quay-ve-luong-quoc-2.html.]

Lương Hữu Thuần nghếch mặt lên, giọng đầy khiêu khích, từ từ tiến tới. Xem ra chàng ta không có ý từ bỏ. Tôi đưa tay xuống giường rút thanh kiếm lên: "Lúc trước khác, bây giờ khác, nếu ngươi còn bước tiếp thì ta cũng không ngại để ngọc nát đá tan đâu."

Chàng ta chững lại, ném ánh nhìn sâu hoắm vào mặt tôi rồi ném luôn chiếc chăn vào người tôi, nó bung ra phủ hết mặt mày, khiến tôi chẳng còn thấy được gì nữa, chỉ nghe tiếng chàng trầm trầm: "Sa mạc buổi đêm rất lạnh, nhớ đắp chăn kỹ vào."

Tôi trút bỏ cái chăn, cũng là vừa nhìn thấy dáng Lương Hữu Thuần khuất trong bóng tối. Chàng ta còn làm ra vẻ nghĩa nhân gì chứ, đôi tay đó vướng đầy m.á.u của bao nhiêu quân sĩ Hạ quốc và còn cả Ly Thiên nữa, so với ác ma dưới địa ngục thì có gì khác nhau kia chứ.

Đi liên tục mấy ngày, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến Lương quốc, dân chúng kinh thành ùa ra nghênh đón, xếp thành hai hàng nhốn nha nhốn nháo. Lương quốc này đi xâm chiếm nước khác chứ có phải đi chống giặc ngoại xâm đâu mà họ lại mừng như thể khải hoàn vậy kìa.

Qua mấy lần cửa thì tới hoàng cung, bá quan văn võ đang đứng đợi sẵn, vừa thấy Lương Hữu Thuần xuất hiện thì đồng loạt cúi đầu hành lễ, phía trên đại điện là hoàng thượng của Lương quốc đang trìu mến nhìn xuống, phong thái uy nghi, đĩnh đạc rất có khí chất của bậc đế vương, chẳng bù cho nghĩa phụ của tôi là quốc vương Hạ quốc.

Vốn tôi nghe kể quốc vương Hạ quốc năm xưa cũng oai phong lẫm liệt lắm, thiện chiến vô cùng, sau khi vương hậu qua đời thì ông thay đổi hẳn, đến khi công chúa Bình Nguyên mất thì như bộ dạng mà tôi thấy, yếu đuối và tội nghiệp đến độ tôi chẳng kiềm được lòng mà muốn bảo vệ, gánh vác phụ ông ấy. Nhưng sao trông mặt mũi hoàng thượng và Lương Hữu Thuần chẳng có nét nào giống nhau cả.

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

Lương Hữu Thuần cúi người hành lễ, tiếp đó là Ngụy Vĩnh Lạc cùng một số tướng lĩnh cũng đồng loạt quỳ xuống hành lễ theo, tôi cũng cúi chào theo lễ nghi Hạ quốc: "Thần nữ Bình Nguyên, tham kiếm hoàng đế Lương quốc."

Hoàng thượng bảo chúng thần bình thân rồi sau đó cười vui vẻ. Ngước lên nhìn, thấy ông ấy đang tiến về phía mình, tôi lo lắng cúi đầu nhìn xuống sàn, thoáng chốc đã thấy đôi giày thêu rồng trước mắt.

Hoàng thượng ôn tồn: "Hoàng tức của ta, cuối cùng cũng đón được con về, về là tốt rồi."

Tôi nghe mà càng căng thẳng hơn, chắc hẳn Bình Nguyên công chúa là hoàng tức được ông ấy nhắm từ trước nhỉ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...