Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt chàng ta thoáng đỏ bừng, ho lên vài tiếng: "Không ngờ nàng cũng có chút vốn liếng."

Thật muốn đạp cho chàng ta một đạp, tôi quát: "Bổn công chúa không buôn không bán, vốn liếng cái gì?"

Chàng ta lúc này lại lộ ra vẻ mặt lưu manh hôm nào, nhìn tôi bằng ánh nhìn ma mị: "Phu quân của nàng nhìn nàng thì có gì mà nàng phải ngại?"

Tôi đoán có chuyện chẳng lành, vội vội vàng vàng vơ lấy mớ y phục hỗn độn mặc vào, Lương Hữu Thuần đưa tay tóm lấy, cởi ngược trở lại, đoạn, chàng ta lôi tôi đến giường, quẳng tôi ngồi đấy rồi lấy ra một cái lọ nhỏ, tỉ mỉ bôi lên các vết xước.

Tôi lén nhìn sang thấy chàng ta vừa bôi vừa thổi nhè nhẹ, xong đâu đó thì dùng vải quấn lại: "Nàng xem có ai như nàng không? Chân trước mới gả vào phủ thái tử, chân sau đã vội hồng hạnh vượt tường."

"Ngươi sao lại nói khó nghe vậy? cái gì mà chân sau, chân trước, cái gì mà hồng hạnh vượt tường, ta đường đường chính chính đi ra đó."

"Quân doanh không phải là nơi nữ nhi nên lui tới, còn nữa, nếu nàng muốn ra ngoài cứ nói với ta, ta sẽ đưa nàng đi, sau này không được đi cùng tứ đệ, tránh để người khác thấy lại bàn tán không hay."

Hóa ra là sợ người khác bàn tán, mất mặt sao, tôi nhìn chàng ta, hỏi: "Ngươi là huynh đệ song sinh của thái tử sao?"

Lương Hữu Thuần chau mày: "Nàng bị ngã ngựa, đầu va vào đâu à?"

Tôi thản nhiên: "Vì ngươi lúc thế này lúc thế khác, lúc nóng lúc lạnh, lúc thì quan tâm lúc lại vô tình, ta thật không biết người lúc sáng ta gặp và bây giờ có phải là cùng một người không. Á."

Lương Hữu Thuần băng tới mối cuối thì xiết cho tôi một cái đau điếng, đoạn đứng dậy rời đi, chẳng nói chẳng rằng. Cái con người này lại bắt đầu nữa rồi đây.

Trời vừa tảng sáng, tôi đã vội thức dậy chuẩn bị đến chỗ hoàng hậu, vừa thỉnh an bà ấy xong thì nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp bước vào, dáng người mảnh khảnh, môi đỏ, răng trắng, thanh tao, thoát tục hệt như tiên nữ hạ phàm.

Nữ tử ấy cúi người, cất giọng trong trẻo: "Nhi thần thỉnh an hoàng hậu nương nương, Khuynh Thành tham kiến thái tử phi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-37-the-thiep-thuan-hoa-1.html.]

Hoàng hậu nhìn nàng ấy, tươi cười: "Sức khỏe của con thế nào rồi?"

"Bẩm hoàng hậu nương nương, nhi thần đã khỏe hơn nhiều, đa tạ hoàng hậu nương nương quan tâm."

Tôi nhìn Khuynh Thành, đúng là tên đẹp tựa như người, người đẹp tựa như tên, trước có nghe Tiểu Đào nói về vị công chúa này, tư sắc hơn người nhưng sức khỏe lại yếu ớt, thường xuyên ốm đau.

Hoàng hậu nghe Khuynh Thành nói xong thì gật đầu, rồi quay sang tôi: "Thái tử tuổi vẫn còn nhỏ, có hơi chút thô lỗ, con cũng đừng giận nó nhé. Xem ra, ta và hoàng thượng sắp có tôn tử bế rồi."

Tôi chẳng hiểu bà ấy là ý gì, chỉ biết vâng vâng dạ dạ cho xong. Khuynh Thành sau đó ở lại trò chuyện cùng hoàng hậu còn tôi thì ra về.

Lúc sáng đi thì không để ý nhiều, giờ về mới thấy đám cung nữ, thái giám cứ nhìn ngó bàn tán, tôi cũng cố ngóng tai lên nghe bọn họ nói gì nhưng là không nghe được. Quay sang Tiểu Đào, tôi hỏi nhỏ: "Bọn họ làm gì mà thấy ta là cứ bàn tán xôn xao vậy?"

Tiểu Đào đi bên cạnh, lí nhí lên tiếng: "Trong cung loan tin thái tử điện hạ hôm qua đến chỗ của người, lúc rời đi thì thái tử phi thương tích đầy mình, y phục rách nát..."

Tôi đứng như bị chôn chân một chỗ, quay ngoắt sang Tiểu Đào, phân trần: "Cái gì mà thương tích đầy mình? Rõ ràng là do con cào cào bằng cỏ ấy xước ta mà, còn y phục, chỉ có mỗi cái áo đó bị cắt thôi, đường kéo rất thẳng, rách nát thế nào chứ?"

Chẳng trách sáng nay hoàng hậu lại nói như vậy, tôi đúng là oan ức quá mà.

"Thái tử phi."

Tiếng gọi làm tôi thoáng giật mình, hóa ra là Lương Tịch, nhớ lại lời tên ma vương Lương Hữu Thuần căn dặn, lại nhớ tới cái hoàng cung này chuyện nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường, thị phi quá đỗi, tôi vội lên tiếng.

"Tứ hoàng tử đến thỉnh an hoàng hậu nương nương à? Ta cũng vừa từ trong đó ra, ta đi trước đây, cáo từ."

Nói xong, tôi liền nắm tay Tiểu Đào lôi nó chạy như bay, về tới Bảo Ngọc Cung thì cả chủ cả tớ thở cũng không ra hơi nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...