Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xong đâu đấy, tôi lần mò vào trong làng chài, đến tận nhà ông lão lái đò lúc này còn đang ngái ngủ, năn nỉ ông ấy sáng mai đưa giúp người qua sông.

Ban đầu, ông ta giương mắt lên nhìn tôi như thể người từ trên trời rớt xuống, sau đó lắc đầu lia lịa từ chối vì sông đang đóng băng. Cuối cùng, tôi đem viên ngọc quý ra dụ dỗ thì ông ta mới gật đầu đồng ý, với điều kiện là băng phải tan để đò qua được.

Trở lại hang núi, Lương Hữu Thuần vẫn đang ngủ, tôi nằm xuống cạnh bên nhưng không tài nào chợp mắt được. Mấy ngày nay bị chàng ta bám như sam, giờ nghĩ đến lúc sắp chia xa, đột nhiên thấy bùi ngùi. Tôi cứ thế ngắm nhìn gương mặt tuấn mỹ ấy mãi cho đến khi tiếng gáy của những con gà rừng vang lên, báo hiệu trời vừa hửng sáng.

Tôi đưa chàng ra bờ sông, trên đường đi chẳng ai nói với ai câu nào, đoạn đường hôm nay dường như ngắn lại, chẳng mấy chốc mà đã đến nơi.

Ông lão đang cố sức kéo con đò về phía mé sông, tôi vội buông tay chàng, chạy lại giúp ông ấy. Trên gương mặt hằn những vết nhăn của thời gian ánh lên vẻ ngạc nhiên, rạng rỡ: "Cô nương, sao cô biết hôm nay băng trên sông sẽ tan vậy? Không có mặt trời mà băng cũng tan được."

Tôi chỉ mỉm cười: "Thiên cơ bất khả lộ."

Nhìn về phía Lương Hữu Thuần, tôi dặn dò: "Lão bá, nhờ người sau khi đưa vị công tử này sang bên kia bờ thì chuyển lời cho huynh ấy giúp ta: Vật định tình chính là thuốc chữa mắt."

Ông ấy hơi ngẩn người một quãng, nhưng ngay sau đó liền gật đầu đáp một tiếng: "Được."

Quay lại chỗ Lương Hữu Thuần, tôi đặt vào tay chàng viên linh đơn mà Cửu Nhật tặng mình. Theo lời huynh ấy nói thì nó có khả năng chữa lành bách bệnh, cải tử hoàn sinh, mong là có thể giúp chàng nhìn thấy được, giảm bớt nguy hiểm phần nào trên đường hồi kinh.

"Ta không có gì quý giá cả, đây xem như vật đính ước ta tặng huynh."

Nói đến đây sống mũi lại cay xè.

Lương Hữu Thuần nhận lấy viên đơn, cười hiền: "Sao nàng khách khí vậy? Nàng đối với ta mà nói còn quý giá hơn cả châu ngọc ấy chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-9-tien-chang-hoi-kinh-1.html.]

Dứt lời, chàng rút thanh đoản kiếm trao cho tôi: "Vân nhi, đây là tín vật định tình của chúng ta, ta từ nhỏ đã luôn mang nó theo bên mình. Nàng hãy nhận lấy, thấy kiếm như thấy người."

Tôi ngập ngừng không nhận. Từ khi gặp mặt đến nay, những lúc rảnh rỗi thì thấy Lương Hữu Thuần cứ mân mê nó đủ biết chàng ta quý nó cỡ nào, tôi đâu đành lòng mà lấy chứ.

"Ta thấy thanh đoản kiếm này rất quan trọng với huynh, hay là huynh cứ giữ đi."

Tôi vừa nói xong thì đôi mày chàng đột nhiên chau lại, đoán chừng là sắp nổi giận rồi đây. Tôi liền nhanh chóng chộp lấy thanh kiếm: "Được, được, ta nhận, ta nhận là được chứ gì?"

Chàng ta gật đầu, bật cười ôm tôi vào lòng, con người này lật mặt còn nhanh hơn lật sách, giận đó, vui đó, tính khí trẻ con như vậy không biết sau này đăng cơ thì có quản nổi cả một nước không chứ.

Chẳng biết phụ hoàng của Lương Hữu Thuần nhìn thấy ở chàng ta có điểm nào có thể kế vị, trị vì đất nước mà phong lên làm thái tử vậy kìa.

"Nàng đợi ta, ta sẽ nhanh chóng thu xếp việc của Hạ quốc rồi quay lại đón nàng."

Chàng ta khẳng định chắc chắn khiến cho tôi vừa lo vừa sợ. Lo vì không biết lúc chàng ta quay lại không tìm thấy tôi sẽ như thế nào, sợ vì với tính cách con người này nếu như không tìm thấy, khéo sẽ lật tung cả cái làng chài lên mất thôi.

Dây dưa một hồi, chợt nhớ tới chuyện phải nhanh quay về giữ chân Cửu Nhật, tôi đẩy vội chàng ra, hối thúc: "Huynh mau đi đi, trễ lắm rồi."

Chiếc đò cũ từ từ tách bờ, khi bóng dáng nam nhân áo trắng và ông lão dần nhỏ lại và mờ đi thì tôi cũng buông mình xuống lòng sông.

Len lỏi một lúc giữa những rặng san hô đỏ chói, cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy bóng lưng của Cửu Nhật. Nhớ lúc bé cùng nhau chơi trò trốn tìm, mỗi lần huynh ấy tìm tôi đều tìm không ra, toàn bị tôi dọa ngược làm cho giật mình.

Tôi rón rén định đến dọa huynh ấy, nhưng còn chưa kịp chạm vào thì Cửu Nhật đột nhiên quay đầu, tôi hoảng quá liền bỏ chạy. Khổ nỗi mới bước có ba bước thì bị tóm lại, sau lưng vang lên giọng trầm ấm: "Muội còn muốn chạy?"

Tôi nhăn nhó quay đầu, rồi thình lình lao đến ôm chân Cửu Nhật: "Cửu ca, Cửu ca, Tiểu Ngư sai rồi, muội không nên nhốt huynh trong động mãng xà, huynh có bị con rắn thối ấy làm gì không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...