Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, người ta phát hiện t.h.i t.h.ể phu thê Trần tri huyện bị sát hại trong phòng, tất cả đều xúm lại xem, xì xào bàn tán. Tôi thấy hai chiếc cáng phủ vải trắng nằm song song. Hoàng thượng, hoàng hậu và Lương Hữu Thuần lúc này cũng vừa đến.

Ngụy Vĩnh Lạc bước lên, cúi đầu: "Bẩm hoàng thượng, mạc tướng phát hiện từ đường của Trần tri huyện có rất nhiều vàng được cất giấu."

Binh lính khiêng ra những chiếc rương rất to đặt xuống, bên trong chứa rất nhiều nén vàng óng ánh, đến lóa cả mắt. Tiếp đó là Ngụy Vĩnh An tiến lại, theo sau hắn là những bao tải lớn.

Hoàng thượng nhìn thấy thì thoáng ngạc nhiên, hỏi: "Đó là gì?"

Ngụy Vĩnh An cúi đầu: "Bẩm hoàng thượng, tiểu tướng điều tra thấy trong kho của huyện nha có rất nhiều nhân sâm thượng hạng, theo lời khai của nô bộc trong phủ thì số nhân sâm này là do Trần tri huyện âm thầm thu mua từ huyện Tri Chu và các huyện lân cận, sau đó cứ đều đặn hai tháng một lần, sẽ có người đến lấy."

Hoàng thượng thở dài: "Trần tri huyện cũng thật biết cách làm giàu, số vàng kia hẳn là hắn thu được từ việc mua bán này."

Lương Hữu Thuần nãy giờ im lặng, bỗng nhiên lên tiếng: "Thu mua số lượng nhân sâm lớn như vậy, rốt cuộc là ai chứ? Đây chẳng phải là hàng quốc cấm sao?"

Ngụy Vĩnh An tiếp: "Bẩm thái tử điện hạ, tên phu xe của Trần tri huyện khai rằng, có một lần do số lượng nhân sâm nhiều nên Trần tri huyện đã sai hắn cùng một vài tên đánh xe vận chuyển phụ đám người mua hàng, nơi họ giao đến chính là Nguyệt Hương Các."

Chàng ta bước đến, với tay bốc một củ nhân sâm: "Ta nghe nói Nguyệt Hương Các là nơi các sứ thần triều cống vẫn thường lui tới, lẽ nào, chúng là những con buôn đội lốt sứ thần, nhân sâm thượng hạng này được đưa ra khỏi Lương quốc với số lượng lớn mà không cần phải đóng thuế."

Hoàng thượng lại hỏi: "Vậy cái c.h.ế.t của phu thê Trần tri huyện có liên quan gì đến đám người buôn hàng ấy không?"

Lúc này một tên lính từ bên trong chạy ra, thưa: "Khởi bẩm hoàng thượng, trong phòng của Trần tri huyện phát hiện một tấm lệnh bài có ký hiệu hồng mai."

Hoàng quý phi Lưu Hà đột nhiên chen vào: "Ồ, ký hiệu trên lệnh bài này sao giống với chiếc quạt mà hoàng hậu nương nương hay cầm thế kia."

Hoàng hậu quay sang trừng mắt nhìn bà ta: "Hoàng quý phi, có thể ăn bậy nhưng không thể nói bậy được, ngươi đang vu khống bổn cung sao?"

Hoàng quý phi yểu điệu: "Hoàng hậu nương nương hiểu lầm rồi, muội đâu có nói gì chứ, cùng là hoa mai nên giống nhau là lẽ thường thôi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-91-long-nguoi-kho-doan-1.html.]

Thủy Vân đứng sau lưng tôi, đột nhiên thì thầm: "Muội thấy ở trong cung vẫn an toàn nhất, lần sau chúng ta nên giả bệnh, không đi nữa thì hơn."

Tôi đáp: "Chắc sẽ không có lần sau đâu."

Vì nghĩ bản thân sẽ phải rời khỏi hoàng cung nên tôi mới buộc miệng nói vậy, thấy nàng ấy nhìn mình ngạc nhiên, tôi cười: "Ý ta là, lần sau ta cũng không đi nữa."

Hoàng hậu sau khi nghe hoàng quý phi nói thì giận đến tím mặt. Tiếp đó, hoàng thượng lệnh trả phu thê Trần tri huyện cho gia quyến lo liệu, số vàng và nhân sâm thì bị tịch thu đưa về nội vụ phủ, giao cho Đại lý tự tiếp tục điều tra về việc vận chuyển, mua bán nhân sâm và tổ chức hồng mai hội.

Hôm sau thì Lưu thiếu úy đưa cấm vệ quân đến, hộ tống chúng tôi hồi kinh, Cao Đào tiếp tục áp tải lương thực về phương nam. Tôi đoán chừng ngài ấy xong việc cũng sẽ đến trang viên gặp Cửu Nhật.

Vừa về đến thì Tiểu Hắc không biết từ đâu đã nhảy tót ra, đưa hai chân với với, tôi cúi xuống bế nó vào lòng, đưa mắt nhìn xung quanh Bảo Ngọc cung, nghĩ đến chuyện mai này mình sẽ rời xa nơi đây, sống mũi đột nhiên thấy cay cay.

Lác đác những đóa hoa Tát Nhật Lãng nở trái mùa khẽ đu đưa trong gió, bên bờ hồ, hàng liễu rủ vẫn xanh mướt nhưng sao tôi lại thấy chúng như đang u sầu, ủ dột thế kia.

Tiểu Hắc nằm trên tay đã ngủ từ bao giờ, tôi quay sang bảo Tiểu Bạch Nhi bế nó vào, còn mình thì đến ngồi bên cạnh một gốc liễu. Mấy hôm nay đều không thể chợp mắt, vậy mà tựa vào đây lại thiếp đi từ bao giờ.

Lúc tỉnh giấc thì cảm giác sau lưng mình có gì đó rất êm, mơ hồ quay lại nhìn, hóa ra là Lương Hữu Thuần, tôi bật đứng dậy, chới với. Chàng ta tóm lấy tay tôi kéo lại.

"Cẩn thận."

Tôi vội thu tay về, cúi đầu: "Thần thiếp tham kiến thái tử."

"Nàng làm sao vậy? Nàng đang tránh né ta sao?"

"Đâu có."

"Nàng còn nói không có."

Lương Hữu Thuần vừa nói vừa tiến tới, ánh mắt mang một niềm hồ nghi, cũng không biết vì sao tôi lại theo cảm tính thụt lùi ra phía sau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...