Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói xong, tôi liền đứng dậy, Lương Tịch vội nắm lấy tay tôi giữ lại: "Khoan đã."

Thấy trong đôi mắt ngài ấy chất chứa biết bao u uẩn như đang nhìn xoáy vào mình, tôi vội né sang chỗ khác.

Lương Tịch cất giọng trầm buồn: "Lúc trước ta thật chỉ muốn một mình nhưng sau khi gặp nàng, ta mới biết một mình thật sự rất đáng sợ, rất cô đơn. Bình Nguyên, nàng có thể nào…"

"Không được, ngài đừng nói nữa."

Ngài ấy chưa nói xong thì tôi đã chen vào cắt ngang, tôi sợ ngài ấy sẽ nói ra những lời không nên nói.

"Tứ hoàng tử, ta là tín nhân hòa hảo giữa hai nước, là thái tử phi, là thê tử của ca ca ngài, là tẩu tẩu của ngài, những lời này… sau này ta không muốn nghe nữa."

Nói xong, tôi vội quay đi, Lương Tịch lên tiếng hỏi vọng theo: "Nếu như người ở ngôi vị thái tử là ta, phải chăng ta sẽ có cơ hội?"

Quay lại nhìn Lương Tịch, thấy ánh mắt bi thương ấy đang xoáy thẳng vào mình, tôi cố giữ bình tĩnh, đáp: "Tứ hoàng tử, nếu như ngài là thái tử thì có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể gặp nhau, ngài không biết ta, ta cũng không biết ngài. Những lời hôm nay ta sẽ xem như chưa nghe thấy gì cả."

Dứt lời, tôi vội vàng chạy đi, để lại một mình Lương Tịch thẫn thờ đứng trong rừng trúc. Bước chân ra khỏi Trúc Thanh Đỉnh tôi mới dám dừng lại, thở dốc. Tôi thật sự rất quý mến Lương Tịch, rất cảm kích ngài ấy nhưng tất cả cũng chỉ có vậy, tôi không muốn ngài ấy gởi gắm tình cảm vào mình quá nhiều, sẽ chỉ khiến ngài ấy thêm đau khổ mà thôi.

Tôi đưa mắt ngước nhìn đỉnh Trúc Thanh lần cuối, ánh tà dương xuyên qua những thân cây, nhuốm vàng những chiếc lá lao xao trong gió, nghe lòng bỗng dấy lên một nỗi xót xa.

Về đến Bảo Ngọc cung, tôi ngã người nằm dài trên giường. Biết rõ Cửu Nhật vẫn đang ở lại buổi yến tiệc, thế nên khi trời sập tối, đoán chừng tiệc đã tàn, tôi mới kêu Tiểu Bạch Nhi đến thông báo với huynh ấy, rạng sáng ngày mai sẽ cùng nhau rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-104-nguoi-buon-canh-cung-dau-vui-2.html.]

Vốn dĩ, tôi chẳng lo lắng chuyện Vân Ly ở bên cạnh Lương Hữu Thuần, bởi vì có Cao Đào bên cạnh, hơn nữa tỷ ta cũng là kẻ ham sống sợ chết, ngoài việc bày trò vặt vãnh đối phó tôi thì cũng chẳng có gan đâu mà g.i.ế.c người, phóng hỏa.

Tôi đến trước gương, lần lượt tháo những trang sức trên tóc xuống, bỗng nghe ngoài cửa vọng đến tiếng bước chân, đoán là Tiểu Bạch Nhi về nên tôi vẫn cúi đầu mân mê đuôi tóc: "Ta tự làm được, muội về nghỉ ngơi sớm đi."

Chẳng có tiếng trả lời nào đáp lại, tôi ngẩng lên định hỏi thì giật mình xém c.h.ế.t ngất khi thấy thân ảnh Lương Hữu Thuần mờ ảo dưới ánh nến đang phản chiếu trong gương. Không phải chàng ta nên ở cạnh Vân Ly lúc này sao. Tôi quay lại nhìn, chàng ta vẫn đang mặc hỉ phục, toàn thân như mang theo một luồng sát khí lạnh ngắt, đôi mắt có muôn ngàn tia lửa lóe sáng tựa muốn thiêu đốt tất cả. Tay chân tôi bắt đầu run lập cập.

"Thái… thái tử… sao… sao người lại đến đây?"

"Sao? Lẽ nào ta không được đến?"

Dứt lời, Lương Hữu Thuần liền tiến tới ép sát tôi vào cạnh bàn, hơi thở của chàng ta nồng nặc mùi rượu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng tôi. Lương ma vương này không phải là đến hỏi tội tôi vì khiến Vân Ly ngã đấy chứ. Tôi cố nghiêng đầu né tránh ánh mắt rực lửa đó.

Bỗng nhiên, Lương Hữu Thuần bóp chặt lấy cằm tôi lôi lại, rồi nhanh chóng dùng môi chàng phủ lấy môi tôi, tôi hoảng hốt đẩy ra, chàng ta lại hung hăng tiếp tục lao tới.

"Thái tử, người đi nhầm rồi, Ngọc Hoa cung ở bên kia."

Lương Hữu Thuần không những không đi mà còn ghé sát vào tai tôi, hơi thở dồn dập: "Ta không nhầm, chính là nàng, thái tử phi của ta."

Nghe xong thì lạnh toát cả người, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy Lương Hữu Thuần ra, toan chạy trốn, nhưng sức lực của tôi không tài nào phản kháng được, lại bị chàng ta tóm lấy ném bay lên giường.

Trời ơi, vết thương của tôi vẫn chưa lành hẳn, đau đến tê liệt, mới gượng dậy thì bị chàng ta đẩy ngã trở lại, tôi thấy đôi mắt ấy đỏ ngòm, chẳng khác nào mắt của những con rồng hung ác mà tôi từng mường tượng qua lời kể của Lục xà nương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...