Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó, tôi được đưa đến Đông cung, hoàng thượng bảo sẽ nhanh chóng chọn ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ cho tôi và Lương Hữu Thuần.

Bước vào cổng thấy trên ấy đề tấm bảng Bảo Ngọc Cung, bên trong cảnh cung rộng lớn trồng rất nhiều hoa, đang mùa nở rộ, khoe sắc đủ màu, phía bên phải còn có một cái hồ, nuôi đầy những cá. Tôi quay sang hỏi đám cung nữ: "Cung này lúc trước là ai ở vậy?"

"Bẩm công chúa, cung này trước giờ vẫn để trống, gần một năm nay, thái tử điện hạ cho sửa sang lại nhưng cũng chỉ mình ngài ấy lui tới, ngoài ra không ai được vào."

Tính tò mò lại nổi lên, chắc chắn tôi sẽ tìm hiểu vì sao Lương Hữu Thuần không cho ai vào mà giờ lại để tôi vào đây ở, tự nhiên tôi lại thấy lo lắng cho bản thân mình quá đi, nhìn sang đám cung nữ như thể đang mừng lắm thì phải, kẻ nghịch hoa, người ngắm cá, mặt đứa nào cũng tươi roi rói.

Tôi nhìn chúng, ngạc nhiên: "Các muội sao lại phấn khích đến vậy?"

Một cung nữ khác lên tiếng: "Bẩm công chúa, chúng nô tỳ được đến hầu hạ trong Bảo Ngọc Cung thì sau này không lo bị ai bắt nạt nữa."

Tôi tròn mắt: "Sao ở trong đây thì lại không bị bắt nạt?"

Cung nữ ấy lại tiếp: "Bẩm công chúa, Ngọc Bảo, ngọc quý trên tay thái tử điện hạ, không ai dám đụng đến, chúng nô tỳ cũng là nhờ phúc của công chúa."

Hơ, hơ, nghe đến đây thì lại càng khó hiểu hơn, ngọc quý trên tay cái gì chứ, tôi còn không biết ngày nào Lương Hữu Thuần sẽ cho tôi vào chảo rán đây.

Chiều hôm ấy, tôi ngồi nghe đại cung nữ Tiểu Đào tóm tắt sơ lược tình hình trong hậu cung, người đứng đầu hậu cung chính là hoàng hậu Vân Nhiễm, tiếp theo là hoàng quý phi Lưu Hà, Trương quý phi, Liễu quý phi, còn có tứ phi bao gồm…, lục tần gồm có…, thường tại tổng cộng là…, đáp ứng tính ra... chia làm tam cung lục viện ước chừng ba ngàn người.

Tôi nghe Tiểu Đào nói xong thì như bị điểm huyệt, chiếc bánh trên tay rơi luôn xuống đất. Không phải sau này tên Lương Hữu Thuần kia cũng sẽ thế chứ, hậu cung ba ngàn giai lệ, tôi nhẩm tính trung bình một ngày chàng ta ghé thăm một phi tử thì cũng phải mất gần chín năm ròng ấy chứ. Một mình chàng ta, ba ngàn giai nhân vây quanh, không biết chàng ta xoay sở thế nào đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-29-ngoc-bao-tren-tay-thai-tu-1.html.]

"Thái tử thì sao? Chàng ta đã tuyển được bao nhiêu thê thiếp rồi?"

Tiểu Đào cười tủm tỉm: "Thái tử điện hạ chỉ mới đón mỗi Thanh lương đệ vào cung thôi, đợi hôn lễ của người và ngài ấy cử hành xong thì là có hai người."

"Ra là vậy, được rồi, muội lui xuống đi."

Tôi nằm bẹp xuống giường, Lương Hữu Thuần này xem ra cũng không đến nỗi nào, chàng ta cũng chung tình thật, nếu không phải vì lệnh của hoàng thượng chắc chẳng buồn quay lại Hạ quốc tìm công chúa Bình Nguyên làm gì.

Mấy ngày tiếp theo, tôi chỉ quanh quẩn trong phòng đọc sách, viết chữ, vẽ vài hình cóc nhái tặng cho bọn cung nữ, chẳng buồn bén gót ra cửa, ở nơi xa lạ chỉ có một mình, tôi lại thấy nhớ Cửu Nhật rồi, không biết huynh ấy có quay lại Hạ quốc không nữa.

Mỗi khi đêm xuống, canh chừng cả hoàng cung đều đã chìm vào giấc ngủ, tôi mới lén lẻn lên mái nhà ngắm trăng. Hôm nay lại là ngày rằm, ánh trăng khuya sáng vằng vặc soi tỏ mọi thứ, bóng từng nhành cây ngọn cỏ lồng vào nhau, đan xen tạo nên một bức tranh huyền diệu.

Chưa từng nghĩ đến cảnh một mình phải cô đơn chốn hoàng cung diễm lệ này, tôi đã bồng bột cho rằng mình sẽ dựa vào Lương Hữu Thuần mà tiếp tục cuộc sống trên nhân gian, thế nhưng hiện tại cho biết nơi này tôi không có ai cả.

Hôm sau mới vừa ngủ dậy thì đã nghe nhốn nháo, tôi khoác vội áo rồi chạy ra, trước sân có đâu chừng mười tên thái giám đang đào bới các bụi hoa mang đi, tôi xông ra hỏi có chuyện gì.

Tên thái giám nhỏ nhẹ: "Bẩm công chúa, thái tử điện hạ nói công chúa suốt ngày nhốt mình trong phòng, không thích ngắm hoa nên thật uổng phí, ra lệnh cho chúng nô tài mang số hoa này đến chỗ của Thanh lương đệ."

Ồ, hóa ra là vì muốn mang sang cho Thanh Thủy Vân nên kiếm chuyện, sao chàng ta phí công thế không biết, đưa hẳn nàng ấy đến đây ở là được mà.

Tôi phẩy tay: "Có đem đi cũng đừng ồn ào thế chứ, mau mau, đem hết đi, cả phía sau nữa, bổn công chúa đích thật là không thích ngắm hoa."

Nói xong, tôi trở vào phòng, đóng cửa lại. Trưa hôm ấy, buồn đến mức cơm nuốt cũng không trôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...