Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửu Nhật tiếp: "Người ta nói ăn đồ ngọt vào sẽ không giận nữa."

Nhìn mớ kẹo hồ lô, tôi thèm đến chảy nước miếng nhưng cứ giả vờ không cần, Cửu Nhật lấy trong áo ra một chiếc lọ nhỏ, đưa cho tôi: "Bôi thuốc này vào sẽ không để lại sẹo."

Tôi đón lấy, nhìn huynh ấy chứ không nói. Cửu Nhật đứng lên, hạ giọng: "Ta về đây, muội nghỉ ngơi đi."

Dứt lời, huynh ấy quay người bước đi, tôi vội đứng lên, nói với theo: "Cửu ca, muội không có giận, huynh không ở lại thêm chút nữa được sao?"

Cửu Nhật quay lại, khẽ cười: "Ta còn có việc, lần sau sẽ ở lại lâu hơn."

Đợi huynh ấy đi rồi, tôi mới lấy kẹo ăn, bất giác thấy sống mũi cay cay. Đang ăn ngon lành thì bên ngoài truyền báo tứ hoàng tử đến, thế là Tiểu Bạch Nhi vội bê cái mâm kẹo đi giấu, còn tôi thì nhanh chóng nhảy tót lên giường đắp chăn tới cổ.

Lương Tịch vào đi đến tận giường hành lễ: "Tham kiến thái tử phi, mấy hôm nay phụ hoàng không cho ai đến quấy rầy người nên giờ ta mới dám đến thăm."

Tôi làm bộ mệt nhọc, bò dậy, đi từ từ đến bàn, đáp: "Ta không sao, khiến tứ hoàng tử nhọc công rồi."

Ngài ấy cũng đi theo ra, cất giọng trầm trầm: "Là tam ca hồ đồ, khiến người chịu khổ rồi, nếu lúc đó ta có ở đây có lẽ người đã không bị thương."

"Là do ta bất cẩn té ngã thôi, tam hoàng tử cũng có làm gì ta đâu, ngài đừng trách ngài ấy, ngài ấy cũng chỉ vì nóng lòng muốn bắt thích khách thôi mà, chỉ có điều chúng ta đang ở đây thêu thùa, nếu thích khách có chạy vào thì ta phải biết chứ, ta cũng là người luyện võ mà, có lẽ ngài ấy cho rằng ta giấu thích khách."

Lương Tịch hơi cúi đầu, hạ giọng: "Mọi chuyện cuối cùng đã rõ rồi, phụ hoàng cũng đã phạt huynh ấy, chỉ có điều thích khách vẫn chưa bắt được, gần đây tẩm cung của mẫu hậu thường xuất hiện thích khách, lúc trước ta có giao đấu với một tên, nhưng cuối cùng vẫn không bắt được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-74-tham-benh-2.html.]

Nghe Lương Tịch nói xong thì tôi cũng đoán được đó là Lương Hữu Thuần, vội đánh lảng sang chuyện khác: "Tứ hoàng tử, Cửu ca của ta phụng theo thánh chỉ đến quân doanh giúp ngài, mong tứ hoàng tử chiếu cố huynh ấy, ta sợ huynh ấy chưa quen."

Lương Tịch mỉm cười: "Thái tử phi lo lắng quá rồi, Cửu hoàng tử thật sự xuất chúng, là ta mong ngài ấy chiếu cố mình thì đúng hơn, cũng không biết sư phụ của Cửu hoàng tử là cao nhân phương nào?"

Thế là tôi phải nói dối rằng Cửu Nhật tu đạo trên núi Ngọc Long, sư phụ huynh ấy không muốn ai biết đến mình cả, huynh ấy ngao du đến Lương quốc rồi có duyên kỳ ngộ vị sư phụ này, nên tầm sư học đạo trên đó, sau này Hạ quốc xảy ra binh biến, huynh ấy mới hạ sơn.

Tôi vừa nói vừa để ý biểu cảm trên mặt Lương Tịch, xem ra có vẻ là tin thật, ngài ấy gật đầu: "Ra là vậy, lần này cũng vì triều đình ra lệnh tuyển binh với số lượng lớn nên phụ hoàng mới phải phiền đến Cửu hoàng tử giúp ta."

Tôi nghe thế thì vội dò hỏi: "Tứ hoàng tử à, có phải lại sắp có chiến tranh không?"

"Theo mật báo của chúng ta bên Ly quốc, thời gian này Ly quốc đang gấp rút tuyển chọn và rèn luyện binh lính với số lượng lớn, vũ khí cũng được họ chế tạo rất nhiều, quá nửa ngân khố được tập trung vào việc này, phụ hoàng cũng là phòng bị trước mà thôi."

Tôi rót nước ra chén, đưa cho Lương Tịch, hỏi: "Ly quốc là quốc mẫu của hoàng hậu nương nương mà, không phải hoàng hậu gả đến Lương quốc là để giữ tình giao hảo hay sao?"

Ngài ấy đón lấy, đa tạ một tiếng rồi nói: "Cũng không có gì chắc chắn cả, lúc trước Ly quốc yếu thế hơn nên mới gả mẫu hậu sang Lương quốc để hòa hiếu, nhưng theo thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi, một khi thấy giang sơn đủ vững mạnh, bậc đế vương chắc chắn sẽ ôm mộng trở thành bá vương."

"Quốc vương Ly quốc là cửu cửu của tứ hoàng tử, một mai lỡ gặp nhau trên sa trường, ngài nỡ lòng xuống tay sao?"

Lương Tịch cười, đáp: "Trên chiến trường, chỉ nhận tướng sĩ, không nhận họ hàng."

Tôi thừ mặt ra, thở dài, Lương Tịch thấy tôi thế thì bảo mọi chuyện cũng chưa có gì chắc chắn cả, hoàng thượng chỉ là lo trước một bước thôi, bản thân ngài ấy cũng không mong hai nước xảy ra binh biến.

Lúc Lương Tịch đi, tôi cũng đứng dậy tiễn ngài ấy ra đến tận cửa. Nói gì mà trên chiến trường không nhận họ hàng, ngài ấy cũng tuyệt tình thật.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...