Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe Lương Hữu Thuần nói thế thì tôi biết đó chắc chắn là mãng xà, lúc giao đấu, kiếm của Cửu Nhật cũng đã làm nó bị thương không nhẹ, quãng thời gian dưỡng thương yên ắng giờ lại bắt đầu tác oai tác quái rồi.

"Nàng làm sao vậy?"

Lương Hữu Thuần hỏi làm tôi giật mình, vội đáp: "Thiếp không sao, chuyện hoàng thượng kể thật là ly kỳ."

Quãng thời gian sau đó, các đợt tuyển chọn phi tử cho hoàng đế liên tục được tiến hành, chủ yếu là con cháu của các quan viên trong triều, xa gần đều có cả, ai ai cũng là trang quốc sắc thiên hương, chẳng mấy chốc mà Lương Hữu Thuần có ngay một hậu cung đông đúc. Ngày nào họ cũng kéo đến thỉnh an tôi, tặng quà các loại, rồi kể tội nhau các kiểu, khóc lóc, ỉ ôi, than thở…

Chao ôi, lúc trước không biết thái hậu có rơi vào tình cảnh như tôi bây giờ không. Lương Hữu Thuần cũng chẳng mặn mà gì tới chuyện tuyển phi, tuyển tú, cứ mặc kệ các quan muốn đưa ai vào thì đưa, chàng ta tối ngày bận rộn giải quyết công vụ, phê duyệt tấu chương, trị tội quan tham, ban thưởng kẻ có công…

Tôi nghe ngóng được việc Lương Hữu Thuần lệnh cho Lương Tịch chuẩn bị đến Hạ quốc trong coi, cũng là giúp đỡ Lăng vương gia cùng Cửu Nhật điều tra kỳ án.

Nói thì nói vậy, nhưng tôi biết rõ chàng ta đang phân tán các lực lượng xung quanh thái hậu, tuy Lương Tịch không có ý tạo phản nhưng tham vọng của thái hậu thì rất lớn, vụ điều tra hồng mai hội đi vào bế tắc, vẫn chưa rõ ràng, cái kẻ bảo là giống Lương Minh ấy chẳng thấy xuất hiện nữa, mặc dù Ngô Diễn đã lùng sục khắp nơi, nhưng tên ấy cứ như đã bốc hơi đi vậy.

Vào một buổi chiều mùa thu, tôi cùng Tiểu Đào đang thơ thẩn bên bờ hồ lớn giữa lòng hoàng cung thì bất ngờ chạm mặt Lương Tịch và Thiên Tằm. Thấy tôi, họ đồng loạt hành lễ. Tôi tiến lại gần, dịu giọng hỏi: "Tứ vương gia sẽ đến Hạ quốc sao?"

Lương Tịch nhìn tôi bằng đôi mắt thoảng buồn: "Phải, còn hai ngày nữa là xuất phát."

"Vậy, Thiên Tằm muội muội có đi cùng tứ vương gia không? Tiện thể thăm Lăng vương gia."

"Bẩm hoàng hậu nương nương, muội không đi cùng huynh ấy, không có lệnh của hoàng thượng thì không thể đi được đâu ạ."

Tôi gật đầu, thở dài: "Cũng phải, thực ra, ta cũng rất muốn quay lại thăm Hạ quốc một lần, mùa này ở Hạ quốc thật sự rất đẹp."

Đang nói thì Ngụy Vĩnh An xuất hiện, bảo hoàng thượng cho truyền Thiên Tằm, thế là muội ấy lập tức theo hắn rời đi, còn lại tôi với Lương Tịch và Tiểu Đào.

Chúng tôi lại tiếp tục đi vòng quanh bờ hồ, mặt nước mùa thu trong veo, sóng biếc lăn tăn đẩy những chiếc lá vàng bị gió giựt xuống khẽ chao dao. Lương Tịch bỗng lên tiếng, xóa tan bầu không khí trầm mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-113-lam-hoang-hau-chang-de-chut-nao-1.html.]

"Hoàng hậu nương nương, mùa thu ở Hạ quốc đẹp hơn Lương quốc sao?"

Đưa tay hứng một chiếc lá vàng vừa lìa cành, tôi đáp: "Phải, đó là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp đến mức khiến người ta thẫn thờ, ta thích cái cảnh sắc mênh mông, vắng lặng ấy, một màu khô vàng khắc khoải, hoài niệm, có một chút cô đơn, có một chút hiu quạnh, bình yên và… buồn."

Ngài ấy cất giọng trầm trầm: "Hóa ra có một mùa thu buồn đến vậy sao?"

Tôi quay lại, cười: "Có thể đó là cách cảm nhận của riêng ta thôi, trong mắt tứ vương gia có khi sẽ khác."

Giọng Lương Tịch thoáng xa xăm: "Có lẽ ta cũng sẽ thích mùa thu Hạ quốc."

Đoạn, ngài ấy nhìn tôi, tiếp: "Hoàng hậu nương nương, vậy còn những mùa khác thì sao? Có đẹp không?"

Thế là, tôi nói cho Lương Tịch nghe, rằng bốn mùa đều rất đẹp, mỗi mùa mang một vẻ đẹp rất riêng. Mùa xuân đẹp rực rỡ trong màu đỏ của thảm hoa Tát Nhật Lãng, mùa hè mang một vẻ đẹp bất tận với màu xanh của những đồng cỏ ngút ngàn, mùa thu đẹp hoài cổ với màu vàng của thảo nguyên khô, còn mùa đông thì đẹp mơ màng trong làn sương mờ và màu trắng của hoa tuyết trải dài đến tận chân trời.

Chúng tôi đi vòng hết bờ hồ thì mặt trời cũng vừa tắt nắng. Lương Tịch khẽ lên tiếng: "Đa tạ hoàng hậu nương nương đã không để tâm chuyện cũ, được đi dạo và nói chuyện cùng người, ta cảm thấy rất vui. Ta cũng rất vui vì có thể đến Hạ quốc, theo lời của nương nương, đó sẽ là một nơi rất đáng sống."

Tôi mỉm cười: "Rời xa Hạ quốc đã lâu, có những cảnh sắc đã không còn nhớ rõ nữa."

"Nương nương, sau khi đến Hạ quốc, mỗi một mùa ta sẽ đều viết thư cho người, sẽ kể cho người nghe về những gì mà ta nhìn thấy."

"Vậy thì phiền tứ vương gia rồi."

"Nương nương, trời không còn sớm nữa, ta phải về đây, cáo từ."

"Tứ vương gia, Hạ quốc đã gần sang đông, ở đó tiết trời lạnh giá, khắc nghiệt hơn Lương quốc, ngài nhớ mang nhiều áo ấm một chút, mùa đông ra ngoài thì đừng mặc y phục màu trắng nhé."

Ngài ấy nhìn tôi, khẽ gật đầu: "Ta sẽ ghi nhớ."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...