Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe đi một mạch đến thẳng thao trường. Ly Thiên này cũng thật là, trời lạnh như vậy mà hắn vẫn bắt đám binh lính phải luyện tập. Vừa thấy tôi, hắn vội chạy đến, y phục trên người toàn một màu đen nổi bật trên nền tuyết trắng xóa, hắn cúi đầu: "Mạc tướng tham kiến công chúa."

"Ly tướng quân không cần đa lễ, ta cũng đâu phải là công chúa thật."

Hắn vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh tanh ấy: "Công chúa xin đừng nói vậy, quốc vương đã phong hiệu cho người rồi, bây giờ, người chính là công chúa của Hạ quốc chúng ta, không biết công chúa hôm nay đến đây có gì sai bảo?"

Nhìn cái bộ dạng nghiêm túc của hắn làm tôi suýt bật cười: "Ta đến là muốn mượn con Đại Bạch hôm trước."

Mặt hắn thoáng vẻ lo lắng: "Công chúa muốn đi đâu sao?"

"Ngài đừng căng thẳng thế chứ, ta chỉ muốn ra ngoài thưởng thức cảnh đẹp của mùa đông Hạ quốc thôi, rồi sẽ về ngay."

"Vậy được, mạc tướng sẽ đi cùng công chúa, xin người đợi một chút."

Hắn nói to nói nhỏ gì đó với phó quân rồi bảo một tên lính cùng theo hắn đến chuồng ngựa. Tôi cúi xuống vo vài viên cầu tuyết, ngửa tay thảy chúng lên rồi lại lật tay hứng lấy chúng, đâu được bảy lần thì Ly Thiên và tên lính dắt ngựa tới. Tôi túm lấy dây cương, vuốt ve Đại Bạch, tuy là mùa đông nhưng vì được ăn no và ủ ấm tốt nên nó cũng không ốm mấy.

Sau khi lên ngựa, tôi phi thẳng một mạch về phía trước, Ly Thiên cũng theo bén gót. Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, hòa mình trong màn mưa tuyết giá lạnh càng khiến trái tim càng thêm se sắt.

Cảnh sắc trắng xóa một màu quen thuộc làm tôi mơ hồ nghĩ rằng nếu như mình cứ lao thật nhanh về phía trước, biết đâu sẽ có một con sông, biết đâu thêm một lần nữa tôi sẽ được gặp lại chàng.

Đến khi phát hiện mình đã đi quá xa, dừng lại thì chẳng còn trông thấy Ly Thiên nữa, trước mặt là trùng trùng điệp điệp những núi và rừng, khung cảnh âm u, tịch mịch.

Quay ngựa toan rời đi thì bỗng nghe như có tiếng đánh nhau, tôi hiếu kỳ cố ngóng tai lên nghe thêm lần nữa, lần này thì không phải là tiếng đánh nhau nữa mà hình như là tiếng đuổi bắt, rồi có cả tiếng hú rất hung tợn.

Nhác thấy từ trên sườn núi, có hai cái bóng nhảy vụt ra, một là con người, một là con sói, con người chạy trước, con sói theo sát phía sau. Chẳng biết kẻ nào tốt, kẻ nào xấu, nhưng mạng người quý hơn mạng sói, xem ra hôm nay tôi được dịp trổ tài rồi.

Tôi rút kiếm, nhảy khỏi lưng ngựa, lao đến, mũi kiếm đ.â.m vào giữa trán con sói, tôi thấy nó chảy m.á.u thì vội rút kiếm ra, hai chân nó đưa lên trời chới với rồi quay đầu chạy biến lên núi, tiếng tru tréo vang vọng cả một vùng.

"Đa tạ cô nương đã ra tay tương cứu."

Cái giọng nói này sao nghe quen đến thế, tôi vội quay lại nhìn. Có lẽ tôi bị ảo giác rồi, Lương Hữu Thuần sao lại xuất hiện ở đây được cơ chứ, tôi cảm giác tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-22-nguoi-xua-tinh-cu-2.html.]

"Cô nương, cô không sao chứ?"

Tiếng gọi của chàng làm tôi hoàn hồn trở lại, nhìn bàn tay chàng ta bê bết máu, từng giọt từng giọt nối tiếp nhau nhỏ xuống nền tuyết trắng, tôi liền bước đến: "Ta không sao, ngươi bị thương rồi."

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không hề gì."

Gương mặt chàng không hề biểu lộ vẻ đau đớn. Tôi nghĩ thầm bản thân mình lo thừa rồi. Nhưng mà sao Lương Hữu Thuần lại xuất hiện ở đây một mình chứ, lẽ nào là do thám. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, tôi thầm đoán chắc không phải đâu, ai đời thân làm thái tử lại đi thám thính kiểu này kia chứ, quá nguy hiểm.

"Cô nương này, chúng ta đã từng gặp nhau rồi phải không?"

Lương Hữu Thuần đột ngột hỏi, trong thẳm sâu đáy mắt ánh lên nỗi buồn xa xăm.

Tôi nắm chặt tay, tự mình trấn an mình, đáp: "Ta đây mới gặp ngươi lần đầu, sao vậy?"

"Chỉ là giọng nói của cô rất giống với một người, xin hỏi tên gọi của cô nương?"

Tôi xua tay: "Không cần hỏi tên ta."

"Tại hạ là..."

Chẳng đợi chàng nói xong, tôi lại tiếp tục xua tay: "Không cần giới thiệu, bổn cô nương hành tẩu giang hồ không hỏi tên cũng chẳng hỏi quê quán."

Lương Hữu Thuần nhìn tôi lộ vẻ ngạc nhiên. Đoạn, chàng chắp tay: "Ơn cứu mạng hôm nay của cô nương, mong sau này có ngày báo đáp, cáo từ."

Dứt lời thì lại đi thẳng vào trong rừng, tôi hốt hoảng chạy theo tóm tay chàng ta lại: "Ngươi còn muốn vào đó, trong rừng toàn thú dữ, ngươi không muốn sống nữa hay gì?"

"Ta còn một người huynh đệ vẫn đang lạc trong rừng, ta phải quay lại tìm huynh ấy." Lương Hữu Thuần vừa nói vừa gỡ tay tôi ra.

Tôi khoanh tay, nhìn châm chọc: "Đi vào rừng sâu, tay lại không một tấc sắt, ta thấy ngươi chưa tìm được huynh đệ của mình thì đã nằm gọn trong bụng sói rồi."

Chàng ta giương mắt nhìn tôi, cười khổ: "Ban nãy ta giao đấu với con sói đó, không cẩn thận làm rơi kiếm rồi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...