Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày tiếp theo, Cao Đào đều đặn đến chỗ tôi, ngoài mặt nói là đến xem vết thương cho tôi nhưng thật ra là đổi thuốc cho nhau, hắn xách theo chiếc hòm chứa thuốc dưỡng thân đến đổi lấy thuốc trị thương mà tôi sai người đến thái y viện lấy về.

Một chiều gió mát, tôi đang cùng Tiểu Bạch Nhi cho cá ăn thì Lương Hữu Thuần đến bảo tôi đi theo chàng ta, tôi cũng ngoan ngoãn theo ra, binh lính hộ tống khá đông, cả hai huynh đệ họ Ngụy đều có mặt. Đây là lần thứ hai tôi ngồi chung xe ngựa với Lương Hữu Thuần, chàng ta ngồi đối diện cứ nhìn tôi chằm chằm.

Hồi lâu, tôi buột miệng hỏi: "Thái tử đưa thiếp đi đâu vậy?"

Lương Hữu Thuần không nhanh không chậm đáp: "Đến nơi nàng sẽ biết."

Biết có hỏi thêm thì chàng ta cũng chẳng nói, tôi đưa tay vén bức màn, trông ra bên ngoài, xe ngựa lúc này đã ra khỏi hoàng cung từ lâu.

Hai bên đường chỉ thấy toàn cây là cây, không có lấy một ngôi nhà, tôi ngắm nhìn chán chê thì buông màn, tựa lưng vào cửa, nhìn sang thấy Lương Hữu Thuần lúc này vẫn đang nhìn mình, chàng ta nhìn gì mà không biết chán vậy, mặt tôi cũng có dính nhọ than đâu chứ.

Xe đi không biết bao lâu thì dừng lại, Lương Hữu Thuần đỡ tôi bước xuống, hóa ra là đi viếng một ngôi chùa.

Vị sư lớn tuổi thấy chúng tôi thì vội chạy ra cùng với hai vị sư trẻ nữa, ông ta chắp tay: "Lão nạp tham kiến thái tử điện hạ, tham kiến thái tử phi."

"Ta đưa thái tử phi đến bái tế mẫu hậu."

Nói xong, Lương Hữu Thuần nắm lấy tay tôi dẫn đi, tôi vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, chùa này cũng rộng thật, lọt thỏm giữa rừng thế này, bốn bề đều là cây cối bao phủ.

Chàng ta đưa tôi đến một biệt viện phía sau, quanh cảnh nơi đây thật là bình yên, thanh nhã, hoa nở nhiều màu, cây xanh tươi tốt, cá lội tung tăng, có cả thái giám và cung nữ đang quét dọn nữa.

Lúc vào trong, tôi thấy một bài vị đề dòng chữ Huệ Tâm hoàng hậu, hóa ra đây là lăng tẩm của mẫu hậu Lương Hữu Thuần. Có lần nghe Tiểu Đào nói sau khi phế hậu Nhược La qua đời, hoàng thượng đã khôi phục phong hiệu cho bà ấy và an táng tại một ngôi chùa.

Tiểu cung nữ thắp hương rồi đưa đến cho chúng tôi, tôi thấy chàng ta cúi lạy thì cũng làm theo, xong lại đưa hương cho tiểu cung nữ cắm vào bát.

Lương Hữu Thuần cất giọng trầm trầm: "Mẫu hậu, nhi thần đưa hoàng tức của người đến bái tế người, sau này nàng ấy sẽ là người luôn ở cạnh bên nhi thần, xin người phù hộ nàng mãi được bình an."

Tôi nghe những lời này thì xúc động thật sự, có phần lạ lẫm nữa.

"Mẫu hậu, hoàng tức Bình Nguyên đến bái tế người, con sẽ luôn bên cạnh chăm sóc và bảo vệ thái tử, xin người yên tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-75-xuat-cung-vieng-mo-1.html.]

Nói xong, tôi liếc nhìn Lương Hữu Thuần, chàng ta cũng nhìn tôi, cười hiền. Chúng tôi đi dạo quanh lăng tẩm, Lương Hữu Thuần kể cho tôi nghe về Nhược La hoàng hậu, trong ký ức của chàng ấy, mẫu hậu là một người rất đẹp, rất hiền lành và cả cam chịu nữa.

Chàng ta ngồi xuống bên một gốc cây sát bờ hồ, cất giọng xa xăm: "Ta vẫn không hiểu, mẫu hậu chỉ cần một lời giải thích với phụ hoàng là mọi chuyện sẽ tốt đẹp, nhưng tại sao lại im lặng, đến cuối cùng để lại một lá thư rồi tự vẫn."

Tôi ngồi xuống bên cạnh, đáp: "Mẫu hậu im lặng vì quá đau lòng, quá tổn thương nên không muốn giải thích, với nữ nhi, khi sự trong sạch của mình bị trượng phu nghi ngờ mà nói chẳng khác nào nhát d.a.o thấu tim, một khi đã nảy sinh ngờ vực thì không thể ở cạnh nhau được nữa, mẫu hậu có lẽ đã c.h.ế.t tâm rồi, người tự vẫn là để giải thoát tất cả, cho chính người, cho chàng, cho cả hoàng thượng nữa."

Chàng ta nhìn tôi, hỏi: "Chỉ là chút ngờ vực mà nghiêm trọng vậy sao? Đến mức hủy hoại cả cuộc đời mình?"

Tôi đứng dậy, tiện tay nhặt một viên sỏi, ném xuống hồ: "Nam nhân các người mãi không hiểu, chút ngờ vực của chàng nhỏ như viên sỏi này nhưng khi gieo vào lòng nữ nhi chàng có biết tổn thương bao nhiêu không?"

Lương Hữu Thuần trố mắt nhìn theo xuống nước, giữa mặt hồ nơi viên sỏi rơi xuống, vô số vòng tròn tản ra, mặc kệ chàng ta đứng đấy ngắm nghía, tôi quay lưng đi về phía căn chòi.

Chàng ta thế mà lại đi theo, cất giọng ngô nghê: "Sao nàng lại tức giận với ta? Ta cũng đâu có nói là ta nghi ngờ nàng."

Tôi ngồi xuống ghế, đáp: "Lúc trước thiếp đến Nguyệt Hương Các chơi, thái tử chẳng phải cũng nghi ngờ thiếp đấy thôi."

Chàng ta cũng ngồi xuống, vầng trán hơi nhíu lại: "Ta đâu có nghi ngờ nàng, là ta lo lắng cho nàng thôi, nơi đó rất nguy hiểm."

"Nơi đó toàn là nữ tử yếu đuối, sao lại nguy hiểm chứ?"

Lương Hữu Thuần nhìn tôi: "Ta và phụ hoàng đều đang nghi ngờ Nguyệt Hương Các chính là điểm gặp mặt của nhóm người ám toán ta lúc trước, e là người của chúng cũng không ít."

Tôi nhăn mặt: "Vậy ra lúc trước, thái tử và hoàng thượng đến đó là để điều tra sao?"

Chàng ta nheo mắt, hỏi ngược lại: "Vậy ra nàng tưởng ta và phụ hoàng đến đó để phong lưu sao?"

Tôi nhếch miệng cười mai mỉa: "Thái tử điều tra thế nào mà lại ở trên giường, ôm ôm ấp ấp thế kia?"

"Ta phải như thế thì mới hỏi thăm được tin tức chứ, tránh kẻ khác nghi ngờ, ta cũng đã canh chừng thời gian, lúc đó phụ hoàng đến là để giải vây cho ta, ai ngờ đâu nàng lại từ trên trời rớt xuống, làm cho mọi việc hỗn loạn như vậy."

Ồ, theo như chàng ta nói thì hóa ra là tôi làm hỏng đại sự à, tôi giả vờ ngó lơ chỗ khác.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...