Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Hữu Thuần nói trong lúc giao đấu với nhóm người đó, chàng ta đã vô tình thấy được ký hiệu hồng mai trên người họ, trùng hợp thay ký hiệu đó giống hệt với chiếc quạt mà hoàng hậu vẫn mang theo bên mình.

Tôi nhìn chàng ta ngạc nhiên: "Sao có thể chứ? Như vậy khác nào nói cho mọi người biết mình chính là thủ lĩnh của nhóm người đó."

"Chỉ e là có người cố tình muốn ta phát hiện ra điều này."

"Rốt cuộc là ai? Rồi còn ai làm chàng bị thương nữa?"

Lương Hữu Thuần lắc đầu: "Ta cũng chưa rõ, tên áo đen đó, võ công rất cao."

Tôi thở dài: "Hoàng hậu muốn hại chàng lẽ nào là để tứ hoàng tử thay thế vị trí thái tử này sao? Vì vậy mà chàng không muốn thiếp gặp ngài ấy?"

"Ta không nghi ngờ tứ đệ, có khi đệ ấy còn chẳng biết việc mẫu hậu mình làm, còn nàng nếu cứ thân thiết với đệ ấy thì không đợi đến lượt ta, hoàng hậu cũng sẽ kiếm cách làm khó nàng, con đường đến ngai vàng không có chỗ cho kẻ bị tình yêu dẫn lối."

Chàng ta nói tôi mới nhớ, hôm trước vì chuyện ở Trúc Thanh Đỉnh mà hoàng hậu triệu kiến tôi rồi giáo huấn cả buổi đấy thôi, bà ấy chắc hẳn là sợ Lương Tịch có tình cảm với tôi.

Lương Hữu Thuần cũng đang trên đường đi đến ngai vàng đó thôi, tôi nhìn chàng ta, chép miệng: "Đế vương định sẵn cả đời cô độc, chàng chắc chắn sẽ cô độc suốt đời."

Lương Hữu Thuần chẳng những không giận, còn cười: "Ta có nàng bên cạnh, sao gọi là cô độc được?"

"Hậu cung của hoàng thượng có đến ba ngàn giai lệ, chàng nói xem ngài ấy có cô độc không? Ở bên cạnh nhau mà không có tình yêu thì thà ở một mình còn hơn."

Tôi nói cho sướng miệng mà không biết mặt Lương Hữu Thuần lúc này đã sa sầm.

"Sao? Chàng có chuyện gì?"

"Ta muốn đi nhà xí."

Ôi trời, lúc Thủy Vân giao việc chăm sóc lại cho tôi thì đâu có nói chuyện này thành ra tôi quên bén mất, cứ nghĩ là cho ăn, cho uống thuốc, lau vết thương thôi chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-73-tham-benh-1.html.]

Vừa bật dậy định trốn tránh trách nhiệm, tôi đã bị Lương Hữu Thuần chộp lấy tay: "Nàng đi đâu?"

"Để thiếp đi gọi người đến giúp."

Lương Hữu Thuần nghiêm giọng: "Không được."

Vội gỡ tay chàng ta ra, tôi trấn an: "Thiếp gọi Ngụy Vĩnh An, thái tử cứ yên tâm."

Tôi gọi Tiểu Bạch Nhi ra bảo Ngụy Vĩnh An vào giúp Lương Hữu Thuần, hắn nhảy vô, đưa ánh mắt khó hiểu nhìn tôi, tôi cũng chẳng hiểu hắn nhìn cái gì, lúc Lương Hữu Thuần cất tiếng gọi thì hắn mới bước vào đỡ chàng ta đến chỗ bình phong.

Hồi lâu mới thấy hai người họ bước ra, lúc này tôi lăng xăng chạy đến phụ dìu chàng ta nằm xuống giường. Vì đang giả bệnh nên tôi cũng chui tọt vào phòng, đóng lớp cửa trong cho bên ngoài bọn thái giám, cung nữ vào dọn dẹp. Ngoài Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào ra, không cung nữ nào biết Lương Hữu Thuần đang bị thương, chỉ biết là chàng ta đến túc trực cạnh tôi mà thôi.

Tết nguyên tiêu, theo thông lệ thì hoàng thượng, hoàng hậu, thái tử và các quan viên sẽ cùng đến tế đàn để cúng tế cầu an cho đất nước, nên Lương Hữu Thuần cũng phải đi, may thay, qua mấy ngày, vết thương chàng ta đã khá hơn.

Sáng sớm hôm ấy, Ngụy Vĩnh An hộ tống chàng ta về lại điện thái tử, Bảo Ngọc cung cũng không còn lính canh gác nữa.

Tôi vốn định đêm nay sẽ rủ Cửu Nhật ra ngoài đi ngắm đèn, thả đèn nhưng rốt cuộc lại phải ngồi ở đây tiếp tục giả bệnh. Đang mơ màng thì Tiểu Bạch Nhi vào báo Cửu Nhật đến thăm, tôi mừng quá, ba chân bốn cẳng chạy ra.

Huynh ấy thấy bộ dạng của tôi thì ung dung ngồi xuống ghế, nói: "Xem ra muội đúng là không có gì đáng ngại."

Tôi vội cầm lấy ấm trà rót nước cho huynh ấy, dịu giọng: "Là Ngụy Vĩnh Lạc nói với huynh sao? Cửu ca, huynh đến quân doanh rồi ở lại đó luôn à? Muội đến tìm huynh mấy lần không gặp."

Cửu Nhật đón lấy chén trà, chậm rãi uống, đáp: "Lương quốc đợt này tuyển binh rất nhiều, binh lính mới cần được huấn luyện chặt chẽ, không chỉ riêng ta mà tứ hoàng tử cũng phải ở lại đó, hôm nay Tết nguyên tiêu nên chúng ta mới được về đây."

Tôi háo hức: "Vậy đêm nay chúng ta trốn ra ngoài chơi đi, muội muốn cùng huynh đi thả thiên đăng."

Huynh ấy đặt chén trà xuống: "Không được, đêm nay ta cũng phải đến tế đàn tham dự nghi thức cầu an, hơn nữa muội đang giả bệnh, nếu bị phát hiện thì sẽ như thế nào?"

Tôi biết Cửu Nhật nói đúng nhưng vẫn xụ mặt, huynh ấy đưa tay ra hiệu cho Tiểu Bạch Nhi, thấy con bé đi ra ngoài, lát sau trở vào, trên tay bưng một cái mâm đặt xuống bàn, hóa ra là kẹo hồ lô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...