Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế là tôi phải tuân lệnh hoàng hậu, gảy đàn cho Vân Ly múa, tỷ ấy xưa nay vốn dĩ là múa rất đẹp rồi, bước chân uyển chuyển, thân liễu thướt tha.

Tôi cố tình gảy càng lúc càng nhanh, Vân Ly buộc phải theo tiếng đàn của tôi mà nhảy theo, một hồi, tỷ ta không chịu nổi, ngã sóng soài ra sàn. Tôi liếc nhìn tay mình, các đầu ngón tay vốn đang sưng lên vì cầm kim giờ đây bị miết vào dây đàn mạnh quá nên nứt ra, m.á.u nhỏ giọt long tong xuống thân đàn.

Đám cung nữ của Vân Ly liền rối rít chạy đến đỡ tỷ ta lên, tôi đứng dậy, làm bộ ngạc nhiên: "Ôi, ta vì vui mừng quá nên không kiềm chế được, giai điệu hơi nhanh, ta cứ tưởng là Hàn lương đệ sẽ theo kịp."

Lương Hữu Thuần nhìn tôi, khinh khỉnh: "Vui mừng?"

Tôi cúi đầu, đáp: "Thần thiếp đương nhiên vui mừng rồi, chúc cho thái tử điện hạ và Hàn lương đệ bách niên hòa hợp, sánh cùng thiên địa."

Vân Ly nhìn sang, ánh mắt ấm ức. Tỷ ta ấm ức cái gì chứ, hại tôi và Cửu Nhật bị no đòn như vậy, tôi như thế đã là nhẹ tay lắm rồi.

Hoàng hậu lệnh cho đám cung nữ đưa Vân Ly về Ngọc Hoa cung, tôi cũng đứng lên xin phép cáo lui.

Tiểu Bạch Nhi theo lời tôi đã về Bảo Ngọc cung trước, chuẩn bị một số đồ để hôm sau xuất phát, còn tôi thì đi thẳng đến Trúc Thanh Đỉnh, từ ngày hoàng thượng ban lệnh cấm không cho ai tới đây thì hôm nay là lần đầu tiên tôi trở lại, sau khi biết phượng hoàng đó là Khuynh Thành, tôi cũng chẳng lấy gì làm sợ nữa.

Con đường lên Trúc Thanh Đỉnh sau một thời gian dài không người qua lại, cỏ phủ nhạt nhòa, tiếng gió đưa lá nghe xào xạc, ký ức xa vắng về lớp học đàn hôm nào lại hiện về trong tâm trí. Tiếng cười, tiếng nói đã theo gió tan đi từ lâu nhưng cứ ngỡ như mới hôm qua thôi.

Đột nhiên, thấy trước mặt mình có một con cào cào, không, không phải là một nữa mà là rất nhiều, tôi đưa mắt nhìn ra các phía, đâu đâu cũng là những con cào cào thắt bằng lá tre đang đong đưa trong gió.

Tôi vội vàng đi sâu vào trong, đến tận bờ suối, cũng là một cảnh tượng y hệt như vậy. Chưa hết ngạc nhiên thì nhác thấy bóng lưng một nam nhân, hắn ta đang với tay treo những con cào cào trên cành một cây trúc, nghe tiếng bước chân, hắn liền quay lại, thì ra là Lương Tịch.

"Tứ hoàng tử, là ngài sao?"

Lương Tịch thấy tôi thì buông tay, gật đầu: "Phải, là ta."

Tôi nhìn ngài ấy, thăm dò: "Tứ hoàng tử, cào cào trên khắp đỉnh Trúc Thanh này không phải là do một mình ngài làm đấy chứ?"

Lương Tịch mỉm cười: "Là do một mình ta làm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-103-nguoi-buon-canh-cung-dau-vui-1.html.]

Ngài ấy thấy tôi im lặng không hỏi gì nữa thì lại lên tiếng: "Thái tử phi không phải cũng muốn học cách thắt sao? Hôm đó vẫn chưa kịp dạy cho người, bây giờ ta sẽ dạy người cách làm, được không?"

Tôi gật đầu, cúi người lượm một chiếc lá rơi trên đất, vô tình để lộ ra ngón tay bị thương, lúc này m.á.u đã khô lại.

"Người bị thương trong lúc đánh đàn cho Hàn lương đệ múa sao?"

"Phải, vết thương nhỏ thôi, chẳng đáng bận tâm."

Vừa dứt lời thì Lương Tịch bước đến, tóm lấy tay tôi, nghiêm giọng: "Không được chủ quan, để ta giúp người băng lại."

Ngài ấy bảo tôi ngồi phía trên bờ đợi, còn mình thì nhảy xuống suối, tôi nhướn người ngó theo, thấy ngài ấy hái một chiếc lá lớn, dùng nó múc lấy nước, hóa ra là để rửa sạch vết m.á.u trên ngón tay tôi. Xong đâu đấy lại lấy một lọ thuốc bột rắc lên rồi rút ra một chiếc khăn tay băng lại. Nhìn ngài ấy tỉ mỉ như vậy, chợt nhớ đến ngày đầu gặp nhau trên đường khi tôi vừa tới kinh thành.

"Đa tạ ngài, tứ hoàng tử."

Lương Tịch nghe tôi nói thì ngước lên nhìn, bốn mắt chạm nhau một quãng, tôi vội vàng quay đi, ngài ấy cũng bối rối ngồi xuống bên cạnh, nhỏ giọng: "Chuyện nhỏ thôi."

Trông ra phía dòng suối đang róc rách, tôi hỏi: "Tứ hoàng tử có tin Như Lan bị một loài chim lớn hại không?"

"Lúc trước ta không tin nhưng khi tận mắt nhìn thấy móng vuốt đó thì đã tin rồi, thái tử phi đang nhớ muội ấy sao?"

"Những người từng xuất hiện trong cuộc đời ta, ta sẽ mãi không bao giờ quên, tứ hoàng tử, cho dù sau này chúng ta không gặp nữa thì ta cũng sẽ không quên ngài."

Ngài ấy nghe thế thì hỏi dồn: "Thái tử phi sao lại nói vậy? Người định đi đâu sao? Người thấy không khỏe chỗ nào sao?"

"Không có, ta chỉ nói vậy thôi. À, sao ngài không ở yến tiệc mà lại đến đây một mình?"

Lương Tịch chậm rãi đáp: "Ta không thích ồn ào náo nhiệt, ngoại trừ trong quân doanh, trên chiến trận thì ta chỉ muốn yên tĩnh một mình."

"Ra là ta đã phá vỡ không gian yên tĩnh của ngài rồi, vậy, ta về đây, trả không gian cho ngài."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...