Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nhảy lên mái nhà rồi trở vào trong, vừa giở chăn chui vô bỗng thấy có gì đó không ổn, quay sang thì thấy Lương Hữu Thuần đang nằm sau lưng mình, tôi hốt hoảng lăn ra, cả người cả chăn lọt hết xuống giường.

Chàng ta bật dậy, đưa tay lên miệng, ra dấu im lặng, đoạn hỏi: "Nàng làm gì vậy?"

Tôi bò dậy, cũng chẳng dám nói lớn: "Ta lại hỏi ngươi mới đúng, ngươi làm gì ở đây vậy?"

Lúc này mới để ý, trên bả vai phải của chàng ta, m.á.u đang rướm qua lớp áo, tôi leo trở lại giường, nhìn lom lom: "Ngươi bị thương sao? Ban nãy ta thấy tam hoàng tử đi bắt thích khách, chẳng lẽ… ưm… ưm."

Đang nói thì bị chàng ta lấy tay bịt miệng lại, giọng như ra lệnh: "Mau đi ngủ thôi."

"Ngươi ngủ đây đi, ta sẽ ngủ ở dưới sàn."

Định leo xuống thì bị Lương Hữu Thuần túm lấy, lẳng cho một cái ngã nghiêng xuống giường, chàng ta cũng nằm ngay xuống, tay vòng qua cổ tôi giữ lại, tôi vùng ra, lật người, Lương Hữu Thuần bị động trúng vết thương, rên lên một tiếng.

Tôi sợ quá vội nằm im thin thít, đưa mắt nhìn xuống, nói nhỏ: "Thái tử, tay của ngươi..."

Chàng ta từ từ dời cánh tay xuống eo tôi rồi để đó, định mở miệng nói tiếp thì nghe tiếng chàng ta trầm trầm bên tai: "Ban nãy ta đến chỗ Thanh lương đệ là để băng bó vết thương."

"Ngươi nói với ta làm gì? Ngươi muốn đi đâu là việc của ngươi."

Lương Hữu Thuần thở dài: "Nàng đó, thành thân cũng đã lâu rồi, đến cách xưng hô cũng không chịu đổi sao?"

"Sao, ngươi nghe không quen?"

Lương Hữu Thuần cười gian: "Năm nay Hạ quốc mất mùa vì châu chấu, nạn đói xảy khắp nơi, Lương quốc ta phải cung cấp lương thực sang đó đấy, nàng còn không đổi cách xưng hô, cứ một lần ta sẽ giảm đi một trăm cân lúa."

Tôi quay mặt nhìn chàng ta, ấm ức: "Ngươi…"

Chàng ta ung dung: "Trừ một trăm cân."

"Ta nói..."

Vừa mở miệng thì Lương Hữu Thuần tiếp: "Thêm một trăm cân nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-39-thai-tu-la-chan-long-1.html.]

Tôi tức giận, gầm gừ: "Cái tên này..."

Chàng ta nhìn tôi, cười: "Một trăm cân nữa."

Tức quá đi thôi, tôi quyết định ngậm miệng lại không nói nữa. Lương Hữu Thuần nhích lại sát gần bên, hơi thở của chàng ta phả vào mặt khó chịu vô cùng, tôi trừng mắt, phồng miệng, chàng ta thì cứ tiếp tục nụ cười gian ác ấy.

Không chịu được nữa, tôi cố gắng bật ra từng tiếng: "Chàng… có thể đừng lại gần như vậy không? Thiếp… khó chịu quá."

"Sớm biết điều có phải tốt hơn không?"

Tôi vội hỏi: "Vậy có thể lấy lại ba trăm cân lúa kia không?"

"Đương nhiên... không thể, ta đã trừ rồi."

Tôi vùng vằng quay người, chàng ta nói cứ ngân nga ra làm gì, còn tưởng là lấy lại được. Tôi không biết chuyện Hạ quốc bị như thế này, cũng không biết Cửu Nhật giờ này còn ở Hạ quốc hay không nữa, ngày mai, tôi phải viết thư cho quốc vương mới được, tiện thể hỏi dò tình hình của Cửu Nhật luôn.

Lương Hữu Thuần lại hỏi: "Sao phải quay mặt đi?"

"Nhìn thấy chàng, thiếp không ngủ được."

Chàng ta phì cười, giọng cứ như đang ru trẻ con: "Nhắm mắt lại là được mà, thôi, mau ngủ đi."

Sáng hôm sau, vừa thức dậy thì đã không thấy Lương Hữu Thuần đâu nữa, nghe Tiểu Đào nói chàng ta đã đi từ rất sớm, lại còn nghe nói hôm qua ở tẩm cung hoàng hậu có trộm, thầm nghĩ tên trộm đó cũng to gan thật.

Tôi bảo Tiểu Đào mài mực cho mình viết thư, xong đâu đó, con bé mang đến một con chim bồ câu trắng toát, tôi nhìn nó, ái ngại: "Tiểu Đào, muội nói xem, nó có mang được lá thư này về đến Hạ quốc không?"

Tiểu Đào khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Thái tử phi yên tâm, đây là bồ câu được huấn luyện để đưa thư mà, nô tỳ mượn mãi, Vĩnh An đại ca mới cho đấy."

"Rồi nó làm sao biết được là đưa cho ai chứ?"

Con bé lúc này gãi đầu, gãi tai: "Nô tỳ nghe nói, cứ cột thư vào chân nó, nó sẽ tự khắc biết ai là người nhận."

Hay thật, hóa ra bồ câu còn thông minh hơn con người. Thế là tôi bỏ lá thư vào ống trúc nơi chân rồi thả nó đi, Hạ quốc rõ ràng là hướng bắc, nó lại bay về hướng nam, thật là kỳ lạ, tôi nhìn Tiểu Đào, con bé lại nhìn tôi, thôi thì chỉ biết cầu cho con bồ câu bay đến đúng nơi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...