Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nghe như đất trời xoay chuyển, bên kia, Thủy Vân cũng đứng không vững nữa. Ráng lấy lại bình tĩnh, tôi vội vàng bảo Tiểu Đào cùng mình đến Thiên Nhân Điện, Thủy Vân cũng xin theo. Nhìn bụng nàng ấy đã lớn thế kia rồi, tôi quyết không cho đi nhưng nàng ấy cứ khóc lóc, cầu xin mãi nên tôi đành bảo người kiệu nàng ấy đến, còn mình thì chạy bộ cho nhanh.

Khi đến nơi thì thấy rất đông người tụ tập bên ngoài, có cả Lương Minh và thái hậu.

"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu."

Thái hậu đáp: "Được rồi."

Quay sang Ngụy Vĩnh An, tôi hỏi nhỏ: "Hoàng thượng thế nào rồi?"

Hắn cúi đầu: "Bẩm nương nương, Cao tiên sinh và các thái y vẫn đang ở trong đó."

Tôi sốt ruột đi qua đi lại, Thủy Vân cũng vừa đến, nàng ấy chưa kịp hành lễ thì thái hậu xua tay: "Miễn lễ, miễn lễ, con đang mang thai, không cần câu nệ."

Đợi hơn cả canh giờ mới thấy Cao Đào và các thái y bước ra, mọi người đều ùa đến.

Thái hậu lên tiếng: "Cao quốc sư, hoàng thượng thế nào rồi?"

"Bẩm thái hậu, hoàng thượng trúng phải một loại kịch độc, chất độc đã lan khắp lục phủ ngũ tạng."

Thủy Vân nghe xong liền chao đảo, tôi phải đưa tay đỡ nàng ấy, các phi tần thì bắt đầu khóc thút thít.

Tôi vội hỏi: "Ngài sẽ giải được độc cho hoàng thượng mà, đúng không?"

Cao Đào trầm ngâm một hồi rồi đáp: "Kịch độc này có thể giải được nhưng cần phải có thuốc dẫn."

"Thuốc dẫn là gì?"

"Đó chính là trái tim của một nữ nhân thật lòng với hoàng thượng."

Tiếng khóc phía sau lưng liền im bặt, tôi đưa mắt đảo khắp một lượt, thấy các phi tần đều lảng tránh ánh nhìn của mình, chỉ có mỗi Thủy Vân bước lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-127-thanh-quy-phi-hy-sinh-1.html.]

"Dùng tim của ta đi."

"Thanh quý phi nói gì vậy? Nàng đang mang long thai đó, mạng này không phải của một mình nàng."

Đoạn, tôi quay sang Cao Đào: "Cao tiên sinh, ta có chuyện muốn nói với ngài."

Cao Đào gật đầu, sau đó bảo mọi người hãy tạm lui về vì hoàng thượng cần yên tĩnh. Tôi bước vào, đến cạnh long sàn, Lương Hữu Thuần toàn thân tím tái, hơi thở yếu đến mức không cảm nhận được.

"Tinh quân, đan dược ta tặng hoàng thượng chính là vảy rồng của Cửu ca, theo lời hoàng thượng thì ngài ấy vẫn chưa dùng, ngài có biết hoàng thượng để ở đâu không?"

"Ta có biết, lúc trước hoàng thượng đưa ta xem qua và hỏi là thuốc gì, ta chỉ nói với ngài ấy đó là đan dược có thể cải tử hoàn sinh, chữa lành thương tật và dặn ngài ấy cất kỹ để phòng thân, nhưng lúc cô thổ huyết, ngài ấy đã cho cô dùng rồi, có điều ngài ấy lại không biết, vảy của Bạch long vốn không có tác dụng trên kẻ tổn thương do tâm sinh. Bây giờ, chỉ có thể tìm điện hạ để xin một chiếc vảy nữa..."

"Không được, ta không muốn ai làm tổn thương Cửu ca. Ngài có biết, nhổ một chiếc vảy đau đớn thế nào không? Linh lực cũng hao tổn nghiêm trọng."

Cao Đào im lặng không nói thêm gì, tôi nhìn ngài ấy, nghiêm giọng: "Tinh quân, dùng tim của ta đi, dẫu sao ta cũng không sống được thêm bao lâu nữa, lấy tim ta làm thuốc dẫn cứu hoàng thượng đi."

"Không được, hoàng thượng sẽ không đồng ý."

Tôi chỉ vào Lương Hữu Thuần: "Ngài ấy còn biết gì mà đồng ý hay không chứ?"

Nói xong, tôi liền rút thanh đoản kiếm, nhằm vào n.g.ự.c mình mà đâm, Cao Đào vung tay một cái, thanh đoản kiếm bay ra xa, rơi xuống, ngài ấy sau đó lao tới, đánh vào cổ khiến bản thân tôi dần mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại đã là nửa đêm, tôi thấy Tiểu Đào đang đứng cạnh bên, mắt nó đỏ hoe. Từ phía xa xa vọng đến tiếng khóc than ai oán.

Cố gượng dậy bước ra khỏi giường, chân tôi không còn đứng vững được nữa, ngã ngay xuống, cổ thì nghẹn đắng, mắt như nhòa đi, mặc cho Tiểu Đào khuyên ngăn, tôi cố bò lê ra phía cửa.

Tiểu Đào khóc òa: "Nương nương, Thanh quý phi mất rồi."

Lúc này đây, tôi mới có thể bật khóc thành tiếng, tôi khóc thương cho số phận của Thủy Vân, khóc thương cho đứa trẻ còn chưa kịp thành hình, khóc vì ân hận đã mạo danh nàng ấy, khóc vì tại sao người c.h.ế.t không phải là mình.

Bám lấy tay Tiểu Đào, tôi cầu xin: "Ta muốn gặp nàng ấy, ta muốn nhìn nàng ấy lần cuối, mau đưa ta sang đó, chuẩn bị kiệu cho ta."

"Nương nương, không nhìn được đâu, Thanh quý phi bị mổ lấy tim, Cao tiên sinh đã lệnh đóng nắp quan tài rồi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...