Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sách của chàng ta toàn ghi những gì khó hiểu, tôi đọc được vài dòng thì đ.â.m chán, quay lại bàn, lấy mấy mảnh giấy trắng và bút rồi bắt đầu vẽ linh tinh chơi. Đang tập trung hí hoáy nào là cua, cá, ốc, tôm thì bỗng Lương Hữu Thuần đưa tay đoạt lấy bức tranh, đưa lên xem, gật gù: "Thái tử phi của chúng ta, lúc trước nàng làm nghề mò cua, bắt ốc hay sao?"

Tôi ngẩng đầu lên: "Sao thái tử lại hỏi vậy?"

Chàng ta đặt bức tranh xuống, đáp: "Nàng xem, những sinh vật này nhìn rất thật, rất sống động, chắc nàng phải quan sát chúng kỹ lắm mới có thể họa lên từng chi tiết nhỏ sắc sảo thế này."

A ha, tôi cần gì quan sát chứ, bọn chúng suốt ngày bơi qua bơi lại trước mặt, không muốn nhìn cũng phải nhìn, cả trăm năm nay nên đương nhiên là chân tơ kẽ tóc của chúng tôi đều nhớ cả.

"Ra là chàng đang khen thiếp sao?"

Lương Hữu Thuần bỗng nhiên ghé sát vai tôi, nhẹ nhàng lên tiếng: "Thái tử phi, hay là nàng họa cho ta một bức đi, ta muốn xem rốt cuộc nàng có thể họa ta giống được bao nhiêu phần."

Tôi vội né ra, đáp: "Thiếp không họa người được đâu, khó lắm."

"Có gì khó đâu, nàng xem, nàng hồi tưởng ra chúng còn được, ta ngồi đây làm mẫu cho nàng."

Lương Hữu Thuần xoay người tôi đối diện với chàng ta, tôi nhìn thấy ánh mắt tinh anh, sâu thăm thẳm ấy thì lại càng thêm bối rối.

"Không được, thiếp ngại lắm, nhìn chàng, thiếp không tập trung được."

"Chúng ta là phu thê, có gì mà ngại? Tại sao lại không tập trung được?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-68-mua-chieu-vuong-van-2.html.]

Chàng ta vừa dứt lời, bỗng nghe có tiếng mưa đổ ào xuống, trời đất đột nhiên tối sầm, tiếng gió xô vào hàng cây xào xạc. Tôi lo Tiểu Hắc bị mắc mưa nên vội buông bút đứng dậy, định bụng đi tìm nó, mới nhấc chân thì bỗng đâu tiếng sét đinh tai đánh sầm xuống.

Lương Hữu Thuần từ phía sau đưa hai tay ôm chặt lấy tôi, rít lên: "Đừng đi."

Bên ngoài, sấm sét càng lúc càng nhiều, chớp rạch loi lói, mưa như trút nước, tôi đứng như bị chôn chân, nhận thấy đôi bàn tay chàng ta như đang run rẩy. Chẳng biết làm thế nào nên tôi đưa tay lên nắm chặt lấy: "Thiếp không có đi, thiếp ở đây."

Qua một hồi lâu, Lương Hữu Thuần mới từ từ buông ra, tôi có cảm giác eo mình lại nhỏ hơn chút nữa, chàng ta lảo đảo quay trở lại bàn rồi khuỵu xuống, có chút gì đó như sợ hãi, như thống khổ trên gương mặt ấy. Nhất thời chẳng biết làm sao, tôi đến quỳ ngay bên cạnh, ôm lấy đầu chàng, vỗ về. Bản thân chưa từng nghĩ sẽ thấy chàng trong bộ dạng thế này.

Thế là tôi phải ở lại điện thái tử, chàng ta ăn tôi cũng phải ngồi ăn cùng, chàng ta ngủ tôi cũng phải nằm kế bên.

Sáng sớm hôm sau, tôi lồm cồm bò dậy, mắt vẫn nhắm tịt, ngáp lui ngáp tới, cất tiếng gọi Tiểu Bạch Nhi vào giúp mình rửa mặt.

Cảm giác nước ấm thấm vào khăn lau lên mặt buổi sáng thật dễ chịu, nó khiến người ta tỉnh táo hơn, cơ mà mắt tôi bị làm sao thế này, gương mặt tôi nhìn thấy không phải là Tiểu Bạch Nhi mà là Lương Hữu Thuần.

Cứ tưởng mình bị hoa mắt, vội lắc đầu cho tỉnh nhưng nhìn lại thì vẫn là Lương Hữu Thuần, đột nhiên nhớ hôm qua mình ngủ lại điện thái tử, thế là tôi nhảy phắt xuống giường, lắp bắp: "Thái… thái tử."

"Có cần ta giúp nàng súc miệng luôn không?"

Tôi vội lắc đầu, xua tay: "Không cần, không cần, thiếp tự làm được rồi."

Chết thật, lại quên mất mình ngủ ở đây, mất mặt quá rồi.

Lúc này, các cung nữ cũng ùa vào, kẻ hầu tôi súc miệng, chải tóc, kẻ thì giúp Lương Hữu Thuần thay y phục, tôi đoán là chàng ta đang chuẩn bị lên buổi triều sớm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...