Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến chân núi, tôi để hắn ngồi một chỗ, còn mình thì đi tìm thức ăn. Vừa mới bới được vài củ cải bỗng nghe tiếng hắn hô lớn: "Vân nhi, cẩn thận."

Tôi ngước lên, loáng thấy một ánh sáng lòe từ trên núi nhằm hướng mình lao xuống. May thay, tôi nhanh nhẹn nên né được một đao. Lương Hữu Thuần cũng vừa kịp đến bên cạnh tôi, vung kiếm giao đấu với tên hắc y nhân.

Lúc này lại thêm bốn năm tên nữa chẳng biết từ đâu lao đến, tôi hoa mắt chỉ biết núp sau lưng hắn, la hét chỉ trỏ cho hắn biết đường mà đánh.

Cơ mà Lương Hữu Thuần này đánh đâu trúng đó, còn né được nữa chứ, cứ như là người bình thường vậy, chẳng giống kẻ mù tý nào.

Những tên hắc y nhân này cũng không biết dẻo dai thế nào, cứ ngã xuống lại bật lên ngay, đồng loạt tấn công một lúc về phía chúng tôi. Tôi hoảng quá đem hết số củ cải ném loạn xạ vào chúng, củ trúng, củ trật.

Một tên điên tiết nhắm thẳng hướng tôi lao đến, ôi thôi, lần này thì toi mạng rồi. Trong lúc nguy cấp, tôi liền nhớ đến chiếc nhẫn ngọc mà Lục xà nương đưa cho mình, vội miết tay vào đó.

Một luồng ánh sáng màu xanh lục quét nhanh qua, và tiếng bọn chúng la thất thanh. Hồi lâu, chẳng thấy động tĩnh gì nữa tôi mới dám lồm cồm bò dậy.

Trước mắt tôi, đám hắc y nhân đều đã c.h.ế.t hết rồi, còn Lương Hữu Thuần thì đứng trân trân ra đấy.

Tôi vội chạy đến lay tay hắn: "Này, huynh không sao chứ?"

Hắn quay sang: "Vừa rồi nàng có nhìn thấy gì không?"

"Không, ta chẳng thấy gì cả, nhưng huynh nhìn thấy gì sao? Mắt huynh khỏi rồi sao?"

Lương Hữu Thuần lắc đầu: "Không, nhưng vừa nãy ta cảm nhận được một luồng sát khí rất mạnh quét qua đây, nhưng lại không trúng vào ta, còn nàng, có bị thương ở đâu không?"

Tôi nhanh chóng tìm cách đập tan sự nghi ngờ của hắn: "Không, không. Huynh xem, chúng đều c.h.ế.t cả rồi, lần đầu ta thấy ở đây có thổ phỉ đấy. Huynh nói xem, có khi nào là tiên nhân trên núi giúp chúng ta không? Ngư dân ở đây vẫn kháo nhau trên núi Ngọc Long có tiên nhân tu luyện nên chúng ta chẳng ai dám lên đó cả."

Hắn ngạc nhiên: "Tiên nhân sao?"

"Đúng đúng. Nhưng mà thái tử à, huynh không thấy gì sao có thể giao đấu chính xác vậy chứ?"

Lương Hữu Thuần khẽ cười: "Đối với người luyện võ, cho dù là mắt không nhìn thấy nhưng vẫn có thể dùng các giác quan khác để cảm nhận được mọi thứ xung quanh, điều này không có gì lạ cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-8-bi-phuc-kich-2.html.]

Hắn nói không lạ nhưng tôi cứ là thấy lạ, nếu như cảm nhận được sao hôm qua hắn còn để bản thân rơi xuống sông kia chứ.

Thế là, chúng tôi không quay lại lều nữa mà vào trong hang núi trú thân, vì theo lời Lương Hữu Thuần thì bọn chúng hẳn đã lần theo dấu chân từ đó mà đến tận đây.

Trời cứ thế tối dần, tôi lặng lẽ nhìn gương mặt Lương Hữu Thuần trầm ngâm bên ánh lửa, tay hắn đang cẩn thận lau đi lau lại thanh đoản kiếm. Tôi thấy nó sáng lắm rồi mà sao hắn cứ lau mãi thế không biết.

Hồi lâu, tôi buột miệng: "Ở đây thật sự rất nguy hiểm, không biết nay mai lại xảy ra chuyện gì nữa, huynh nên đi đi."

Tay hắn khựng lại trên thanh đoản kiếm, thở dài: "Nước sông đóng băng như vậy, nàng bảo ta đi thế nào được?"

"Ta sẽ nghĩ cách đưa huynh qua sông."

Nói xong, tôi đứng dậy, kéo mớ dây leo khô trên vách đá trải xuống dưới, đoạn, dắt tay Lương Hữu Thuần đến cho hắn ngồi xuống đấy.

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông, giọng như khẩn cầu: "Nàng hãy đi cùng ta về kinh thành, ta không muốn rời xa nàng."

Tôi nhìn hắn dịu giọng: "Chinh chiến vẫn đang còn, huynh cứ về thu xếp tất cả ổn thỏa đi rồi quay lại đón ta sau, xin huynh hãy suy nghĩ lại việc tấn công Hạ quốc."

Cuối cùng thì Lương Hữu Thuần cũng hứa sau khi về sẽ xem xét việc này, tôi cũng hứa sẽ ở đây chờ hắn trở lại. Không hiểu sao cứ nghĩ đến việc sắp chia ly lòng tôi cứ bồi hồi khó chịu.

Lương Hữu Thuần chắc cũng không ngủ được, cứ mỗi lần tôi chớm nhổm dậy thì tay hắn lại siết chặt khiến tôi chẳng thể nào đi được.

Mãi đến tận khuya, tôi mới thoát khỏi vòng tay hắn, nhanh chóng rời khỏi hang núi. Trời tối đen như mực khiến tôi phải căng mắt ra nhìn đường mà bước.

Tới nơi, tôi đưa tay chạm xuống mặt sông khẽ lầm rầm gọi tên Tiểu Bạch Nhi. Một ánh sáng bạc lóe lên, Tiểu Bạch Nhi nhảy ra ôm tôi tíu tít: "Tỷ tỷ, tỷ chịu về rồi sao? Cửu hoàng tử cứ bắt muội phải thả ngài ấy, còn dọa sẽ nướng muội."

Tôi bị nó ôm xém chút thì ngã, vội đưa tay khẽ vỗ về nó: "Được rồi, ta có việc cần muội giúp đây."

Tiểu Bạch Nhi tròn mắt nhìn tôi chờ đợi. Tôi thì thầm vào tai nó, bảo nó sáng mai mở khóa động thả Cửu Nhật ra, nói huynh ấy đến chỗ đá Hỏa Gương chờ tôi.

Nó gật đầu lia lịa, con bé này thật là đáng yêu, chỉ cần là việc tôi nhờ, nó chẳng bao giờ từ chối, thậm chí là tạo phản.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...