Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Vậy đám người áo đen hôm qua cứu giá là thế nào?"

Thiên Tằm đứng lên, chậm rãi đáp: "Hoàng thượng sớm đã nghi ngờ nên lệnh cho Cửu hoàng tử tuyển chọn những người đến từ phương bắc và đào tạo họ thành các cao thủ nhưng không đưa vào hàng ngũ cấm vệ quân. Trước hôm xảy ra chuyện, họ đã bí mật được điều đến hoàng cung, còn những binh sĩ tham gia cấm vệ quân là những người đến từ phương nam do Tịch ca ca tuyển chọn.”

"Ngài ấy lại có thể nói dối chuyện Lăng vương gia và tứ vương gia mưu đồ tạo phản?"

Thiên Tằm cất giọng xa xôi: "Hoàng thượng nói nếu không tìm được chứng cứ thì chi bằng tự tạo chứng cứ. Ngài ấy sau khi biết thái hậu viết thư thông báo cho Tịch ca ca thì đã canh đúng ngày để tiến hành, vì vậy thái hậu đinh ninh là Tịch ca ca đến mang người và đứa bé đi."

Tôi rớt nước mắt, cười khổ: "Ta hiểu rồi, đế vương vốn dĩ vô tình, là ta đã tự huyễn hoặc mình."

"Nương nương, hoàng thượng rất lo cho người, ngài ấy bảo muội đến giải thích với người. Nương nương, bậc đế vương không có nhiều lựa chọn."

Muội ấy chịu tra tấn đến thương tích đầy mình để diễn tròn vở kịch này mà không một lời oán thán, thậm chí còn nói đỡ cho Lương Hữu Thuần.

"Thái hậu thế nào rồi? Ngụy tướng quân g.i.ế.c bà ấy rồi sao?"

"Thái hậu đang bị giam trong tử ngục, chuyện đêm qua, sáng nay hoàng thượng sẽ thông báo trong buổi thiết triều, có thể một lát nữa, rượu độc sẽ được đưa đến."

"Ta biết rồi, muội cũng về nghỉ ngơi đi, ta không sao đâu, đừng lo lắng."

"Thần muội cáo từ."

Thiên Tằm đi rồi, tôi cố bước xuống giường, gọi Tiểu Đào vào giúp mình chải tóc và thay y phục.

Chúng tôi ngồi xe ngựa đến đại lao, tên cai ngục một mực không mở cửa, bảo là hoàng thượng có lệnh, bất cứ ai cũng không được gặp thái hậu. Tôi đưa hắn một nén bạc, nói: "Ta chỉ vào một lát rồi sẽ ra ngay, hoàng thượng vẫn đang thiết triều, ngài ấy sẽ không biết đâu."

Cuối cùng, hắn miễn cưỡng cho tôi vào, dặn dò phải nhanh lên. Hắn dẫn tôi đến bên căn phòng giam nằm sâu bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-146-hoang-cung-dai-loan-4.html.]

"Hoàng hậu nương nương, chính là nơi này."

"Ta biết rồi, ngươi lui ra đi."

Thái hậu đang ngồi ở đó, vết thương trên bụng chỉ băng tạm bợ, tóc tai rối bù rũ xuống gương mặt, đôi mắt sâu hoắm, mới qua một đêm thôi mà tôi suýt không nhận ra bà ấy.

"Thái hậu."

Bà ấy nghe tiếng liền quay lại, trông thấy tôi thì vội lết ra cạnh cửa, đôi tay bám lấy các chấn song, hỏi: "Đứa bé thế nào rồi? Có giữ được không?"

Tôi lắc đầu: "Đã mất rồi, nhưng nó không phải là cốt nhục của tứ vương gia."

Bà ấy đột nhiên bật cười sảng khoái: "Ác báo, đúng là ác báo, hắn lại tự tay hại c.h.ế.t cốt nhục của mình."

"Người thì có khác gì hoàng thượng? Hàn Ẩn là con của người, người chẳng phải cũng đưa cổ trùng vào người hắn đễ dễ bề sai khiến đó thôi."

Thái hậu rớt nước mắt, nhìn tôi: "Nó nói với cô vậy sao? Ta không hề để độc trùng lên người nó, đứa trẻ này tính tình ương ngạnh, ta nói vậy là để nó ngoan ngoãn nghe lời mà thôi, ta chỉ muốn đến một ngày có thể nắm quyền hành trong tay, có thể đưa nó vào cung hưởng phúc, thế nhưng nó lại gây ra những chuyện khiến tiên đế chú ý, ta không còn cách nào khác, vì bảo vệ nó nên mới ép nó tạm lánh đi."

"Hắn c.h.ế.t rồi, người biết chứ?"

"Ta biết, lúc Lăng Thiên Thừa báo tin Tịch nhi cứu được cô thì ta biết nó đã bị đệ đệ mình sát hại rồi."

"Hắn bắt ta vì muốn được quốc vương Ly quốc giải trừ cổ trùng, là người đã hại hắn."

Ánh mắt bà ấy rực lên nỗi căm hận: "Là tiên đế, là thái hoàng thái hậu đã hại chúng ta, họ không cho phép cặp song sinh nào sống sót trong hoàng thất vì sợ xui rủi, khiến ta phải vứt bỏ con mình, khiến ta phải đi đến bước đường hôm nay."

"Bà có từng nghĩ cho tứ vương gia không? Tam vương gia cùng bà lên kế hoạch thì thôi đi, nhưng tứ vương gia không biết gì cả, bà bảo ngài ấy làm thế nào đây?"

Thái hậu như chợt tỉnh, nhìn tôi, khóc lóc, cầu khẩn: "Hoàng hậu, làm ơn, xin hãy cứu Tịch nhi, chuyện này không liên quan đến nó, hãy nói với nó đừng thù hận gì cả, ở lại Hạ quốc và đừng bao giờ quay lại Lương quốc nữa, ta cầu xin người, xin người xin hoàng thượng tha cho nó."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...