Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cứ thế, tôi ở lại Hạ quốc thêm mấy hôm nữa, những buổi đêm trời đầy sao, tôi, Lương Tịch và Ngụy Vĩnh Lạc cùng nhau cưỡi ngựa ra cánh đồng cỏ ngắm nhìn.

"Ngụy tướng quân thấy Hạ quốc chúng ta đẹp không?"

"Vâng, nương nương, thực sự là rất đẹp."

Tôi ngửa cổ nhìn lên trời: "Hai người biết không? Nếu chỉ có một mình thì ta chẳng dám nhìn như vậy, sẽ bị choáng ngợp mà c.h.ế.t mất."

Nói xong, tôi bật cười, cả Lương Tịch và Ngụy Vĩnh Lạc cũng cười theo. Bỗng một ngôi sao rơi xuống, rồi lại thêm một ngôi nữa, tiếp đó là rất nhiều.

"Hai người nhìn kìa, là mưa sao băng đấy."

Thật không ngờ, tôi lại một lần nữa chứng kiến khung cảnh tuyệt mỹ như vậy. Những đau khổ trong lòng tạm quên đi, giây phút này đây, cảm thấy thật hạnh phúc.

Hai hôm sau, chúng tôi khởi hành về Lương quốc. Tôi không ngồi xe nữa mà cưỡi ngựa. Ngụy Vĩnh Lạc vẫn sợ tôi mệt nên thời gian dừng lại nghỉ chân khá dài. Tôi cũng chẳng buồn đếm ngày làm gì, khi nào đến thì biết là đến thôi.

Đêm hôm ấy, chúng tôi vượt qua biên cương Lương, Hạ, chạm ngõ thành Lạc Hoa. Đang gấp rút phi đến cổng thành thì nghe có tiếng vó ngựa rầm rập phía sau lưng.

"Nương nương, hoàng hậu nương nương, đừng vào thành."

Dưới ánh đuốc sáng, tôi nhận ra Lương Tịch, theo sau ngài ấy là cả một đoàn quân.

"Tứ vương gia, sao ngài lại đến đây?"

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi người nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web hatdaukhaai.com (hatdaukhaai.com) để em có động lực ra chương nhanh ạ.]

Vừa dứt lời đã thấy các toán quân từ bốn phía kéo đến, rồi một đám binh sĩ dàn hàng ngang, ngăn cách đoàn chúng tôi và Lương Tịch. Đang chưa hiểu chuyện gì thì từ trên bức tường thành cao, Lương Hữu Thuần đột nhiên xuất hiện, cất giọng sang sảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-149-mau-nhuom-thanh-lac-hoa-1.html.]

"Tứ vương gia cấu kết với thái hậu, mưu đồ tạo phản, đào tạo sát thủ đưa vào đội ngũ cấm vệ quân ẩn mình, tội không thể tha."

Tôi hét lớn: "Không đúng, ngài ấy không hề biết việc này, hoàng thượng, tứ vương gia thực sự không biết việc này."

Lương Hữu Thuần quay lưng đi, lát sau, cổng thành mở, chàng ta bước ra, tôi nhảy khỏi lưng ngựa, chạy đến bên cạnh, túm lấy vạt áo, rối rít: "Hoàng thượng, tứ vương gia không biết việc này, người đã hứa với thiếp sẽ tha cho ngài ấy."

Chàng ta nhìn tôi, tay chỉ về phía trước: "Hoàng hậu của trẫm, trẫm hứa với nàng sẽ tha cho hắn nếu như hắn ngoan ngoãn ở yên nơi Hạ quốc, không đặt chân lên lãnh thổ của ta."

Phải rồi, đây rõ ràng là lãnh thổ Lương quốc, ngài ấy còn đem binh lính theo nữa, chuyện này là sao đây.

"Giết sạch bọn phản đồ cho trẫm."

Đám binh sĩ nghe lệnh, ồ ạt xông đến, tôi vội quỳ xuống van xin: "Hoàng thượng, chắc chắn có nhầm lẫn gì đó, xin người hãy bảo họ dừng tay đi, thiếp xin người."

Lương Hữu Thuần trơ như gỗ đá, chẳng nói chẳng rằng, tôi cố lao lên, vượt qua đám binh lính nhưng không tài nào thoát được, trước mặt là một mớ hỗn loạn. Lúc này, Thiên Tằm đột nhiên xuất hiện, muội ấy giao đấu với đám binh sĩ của Lương Hữu Thuần, lưỡi kiếm trên tay chẳng mấy chốc mà đầy những máu.

Muội ấy càng đánh càng tiến đến gần chỗ chúng tôi, ánh mắt ngấn nước nhìn như oán trách: "Hoàng thượng, người đã hứa với muội sẽ tha cho Tịch ca ca."

"Thiên Tằm muội muội, Lương Tịch dẫn binh tạo phản, muội không thấy sao? Muội cũng muốn phản bội trẫm sao?"

Dòng nước mắt lăn dài trên má Thiên Tằm, một nữ tử băng sương tưởng chừng như không có trái tim đến giây phút này lại rơi lệ, muội ấy chẳng nói thêm gì, thoắt cái đã quay lưng, lao vào đám người đang hỗn chiến.

Giây phút này, tôi như bị hóa điên, quýnh quáng gào khóc, rồi lại van xin, quỳ lạy, dập đầu đến chảy cả m.á.u mà Lương Hữu Thuần vẫn không để tâm. Tay chàng ta siết lấy thanh kiếm mang bên mình, môi mím chặt nhìn tôi, biểu cảm làm như thể đau đớn lắm vậy.

"Giữ lấy hoàng hậu."

Hai tên lính liền bước đến, lôi tôi từ dưới đất lên, cầu xin không được thì tôi quay ra chửi lấy chửi để: "Tên hoàng đế xấu xa, kẻ nuốt lời, tên bạo quân. Ta cũng từ Hạ quốc về đây, ngươi g.i.ế.c ta luôn đi, hôn quân, ngươi rốt cuộc có trái tim không? Tên m.á.u lạnh, kẻ độc ác."

Chàng ta dường như bị thủng lỗ tai hay sao ấy, chẳng mảy may nghe gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...