Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Theo lời Hàn Ẩn thì thái hậu cũng biết võ công à, tôi thật không ngờ tới mà.

"Ngươi nói muốn lợi dụng hoàng thượng trừ khử bà ấy nhưng lại làm ngài ấy mù mắt, thương thế nghiêm trọng, xong lại một lần nữa thích sát ngài ấy ở núi Ngọc Long, rồi lúc trong cung lại cố tình truy đuổi, ta thấy là ngươi muốn g.i.ế.c ngài ấy thì đúng hơn." Tôi thủng thẳng cất lời.

Thế là hắn tiếp tục nói, cái tên này hẳn đã xem tôi thành sọt rác nhà hắn rồi nên mới trút hết tâm tư như vậy.

Hắn bảo rằng vốn chỉ định để vài tên xăm ký hiệu hồng mai đến giả vờ múa mấy cho Lương Hữu Thuần nhận ra mà thôi, nào ngờ lúc đó nhóm cấm vệ quân theo lệnh của thái hậu cũng đột nhiên xuất hiện ám toán chàng ta, còn chuyện thích sát ở núi Ngọc Long thì hắn không biết. Còn hôm ở trong cung là hắn tới để đổi vai cho Lương Minh ra ngoài, từ ngày phát hiện có người rình rập tẩm cung của mình thì thái hậu để cho Lương Minh trực tiếp đi gặp La Hoa trao đổi tin tức chứ không viết thư thông qua đoàn sứ giả nữa.

Chẳng ngờ hôm đó, Lương Hữu Thuần lại đến tẩm cung của bà ấy nghe ngóng nên chạm phải Lương Minh đang trở về, thế là cả hai giao đấu. Chàng ta trọng thương chạy đến chỗ tôi.

Vốn hắn muốn nhân cơ hội này vạch trần tất cả, vì theo hắn nghĩ, nếu tiên đế biết thì sẽ điều tra Lương Hữu Thuần tại sao lại rình rập tẩm cung thái hậu, lúc đó chân tướng sẽ nhanh chóng được làm rõ, bà ấy sẽ sớm bị trị tội.

Tên này đúng là ấu trĩ, hắn nghĩ điều tra thì sẽ biết liền được chắc. Một cái hình xăm chẳng nói lên điều gì cả, chiếc quạt trên tay thái hậu nếu bảo chỉ là ngẫu nhiên thì ai cũng tin đấy. Đến lúc đó Lương Hữu Thuần lại là người có tội, cho dù tiên đế yêu thương chàng ta nhưng còn bao nhiêu bá quan văn võ trông vào. Chưa kể đến đám cấm vệ quân đều là người của thái hậu, nếu bị ép đến đường cùng bà ấy sẽ tạo ra biến lớn, g.i.ế.c hết tất cả rồi lên nắm quyền không chừng.

"Nhưng sao ngươi lại bắt ta? Ta thì liên quan gì đến ân oán của các người chứ?"

Hắn nhìn tôi, cười: "Cô đúng là chẳng liên quan gì. Bây giờ ta không muốn trả ân trả oán nữa, ta chỉ muốn sống thôi, cô chính là cách duy nhất để có thể loại bỏ cổ trùng trong người ta."

Tôi nghe mà phát hoảng: "Ai nói với ngươi ta là thuốc giải cổ trùng vậy hả?"

Hắn không nhanh không chậm đáp: "Quốc vương Ly quốc nói với ta, chỉ cần đưa cô đến trước mặt ông ấy thì ông ấy sẽ giúp ta loại bỏ cổ trùng trong người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-135-sot-rac-cua-han-an-1.html.]

Ôi không, quốc vương Ly quốc đó là bị mãng xà nhập thân mà, nghe bảo ông ấy uống m.á.u chữa bệnh. Cái tên mãng xà c.h.ế.t tiệt không phải là chán m.á.u người rồi thèm m.á.u cá chứ hả, cơ mà cá dưới sông nhiều như vậy, sao nó không ra đó mà lưới lên, sao lại phải là tôi chứ.

"Vậy ra ngươi đã phản bội thái hậu và phục tùng quốc vương Ly quốc?"

"Bà ấy nghi ngờ ta cố tình để lộ danh tính của bà ấy nên đã bắt ta rời khỏi Lương quốc, ta đến Ly quốc để tìm vu sư giúp mình. Cũng thật may mắn, vì ta bán nhân sâm mà quen biết với La Hoa tướng quân, ông ấy trước khi chịu c.h.ế.t để gánh tội đã tiến cử ta cho quốc vương, mãi đến sau này lúc quốc vương bảo đi bắt cô thì ta mới biết quốc vương cũng là vu sư."

Cái tên đần độn này, vu sư gì chứ, đó chính là mãng xà, nếu là quốc vương Ly quốc thì ông ấy đã chẳng sai hắn đi bắt tôi làm gì. Mãng xà xảo quyệt, nó biết tên này nóng lòng được giải cổ trùng nên lợi dụng đây mà.

Tôi thở dài: "Thì chính ngươi đã cố tình để lộ danh tính của bà ấy mà, đâu có oan uổng gì, ngươi còn giả danh Lương Minh để buôn hàng quốc cấm."

Hắn cười nhạt: "Chuyện nhân sâm chẳng có gì to tát. Bà ấy là vì nghi ngờ ta cố tình để đám sát thủ xăm ký hiệu hồng mai đi cướp bóc lương thực cứu trợ, thích sát hoàng thượng trên đường hồi kinh và g.i.ế.c hại phu thê Trần tri huyện."

Chuyện phu thê Trần tri huyện thì tôi biết là do Lương Hữu Thuần làm, nhưng còn chuyện cướp lương thực và thích sát đoàn tuần du thì tôi không rõ, chàng ta chẳng thể nào lại làm ra những chuyện như vậy được đâu, chắc là có người nào khác.

"Nhưng còn La Hoa tướng quân chịu gánh tội là thế nào vậy?"

Hắn đưa ngọn cỏ lên miệng nhai một hồi rồi tiếp tục kể.

Chuyện là thái hậu vốn không muốn để Lương quốc rơi vào tay Ly quốc mà muốn Lương Tịch sẽ lên nối ngôi. Nhưng Lương Hữu Thuần lúc đó lại hiện ra chân thân nên chiếm được cảm tình và sự thuần phục của các bá quan. Vì vậy, thái hậu đành viết thư yêu cầu Ly quốc dấy binh xâm chiếm còn bà ấy sẽ phối hợp từ bên trong, chuyện mà trước đây bà ấy luôn trì hoãn mặc cho quốc vương Ly quốc liên tục đốc thúc.

Thế nhưng lần đó Lương Hữu Thuần không xung phong dẫn binh như mọi khi mà lại là Lương Tịch, bà ấy lo lắng đao kiếm vô tình làm tổn thương con trai mình nên đã yêu cầu quốc vương Ly quốc tạm thời xin hàng và ông ấy đành phải nghe theo, vì không có nội ứng sẽ rất khó khăn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...