Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, tôi đến tìm Cao Đào, hỏi về chuyện hôm trước tôi thấy Cửu Nhật, Cao Đào nói chắc là do tôi đau quá nên thần trí không tỉnh táo, Cửu Nhật vẫn đang ở Ly quốc theo dõi mãng xà, nó ẩn mình trong cung điện, không hề ra ngoài nên rất khó tiếp cận, huynh ấy sợ làm liên lụy những người vô tội.

Thế là tôi quay về, nghĩ chắc mình nhớ huynh ấy quá nên sinh ra ảo giác.

Hai ngày sau, Ngụy Vĩnh Lạc cùng đoàn tùy tùng hộ tống tôi đến Hạ quốc, Lương Hữu Thuần không cho tôi cưỡi ngựa mà bắt phải ngồi xe.

Chúng tôi đi hết mấy ngày liền thì đến nơi, cứ ngỡ sau khi gả sang Lương quốc thì sẽ không bao giờ quay về nữa, nhưng mùa xuân này tôi lại có thể hai lần đặt chân đến đây.

Lăng vương gia cho biết Lương Tịch hiện không có trong cung, từ ngày nhận được tin dữ thì ngài ấy cứ trầm mình trong rượu, đi đâu chẳng rõ, đến tối mịt mới về. Tôi sai người lấy ngựa cho mình rồi nhanh chóng tới bên bờ suối, đến nơi thì hoàng hôn cũng vừa tắt nắng.

"Tứ vương gia."

Lương Tịch quay lên, đưa đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, từ trước tới nay, chưa bao giờ thấy bộ dạng này của ngài ấy, một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất giờ lại có dáng vẻ như vậy, chẳng khác nào con chim nhỏ lạc bầy giữa trời đông mù sương.

Ngài ấy đột nhiên đứng lên, ôm chầm lấy tôi, tôi hoảng quá định đẩy ra nhưng rồi lại thôi vì nghe có những tiếng khóc nấc lên bên tai. Một đại trượng phu lại khóc trước mặt nữ nhân khiến cho lòng tôi se sắt, đưa tay vỗ về trên lưng ngài ấy, những mong an ủi được phần nào nỗi đau. Qua một hồi lâu, Lương Tịch mới buông tôi ra.

"Nương nương, xin lỗi, ta thất lễ rồi."

"Tứ vương gia, xin ngài hãy bớt đau thương."

Lương Tịch cười khổ: "Hoàng thượng có phải là muốn triệu ta về Lương quốc chịu tội không?"

"Không đâu, tứ vương gia, hoàng thượng biết chuyện này không liên quan đến ngài, hoàng thượng bảo ta đến đây để khuyên giải ngài, hoàng thượng cũng là thân bất do kỷ, chỉ cần ngài không đến Lương quốc, hoàng thượng tuyệt đối không hại ngài."

Lương Tịch lại đưa bình rượu lên miệng, tôi vội giằng lấy.

"Tứ vương gia, ngài đừng uống nữa mà, xin ngài..."

Ngài ấy gạt tay tôi ra, lảo đảo: "Mặc kệ ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-148-tu-vuong-gia-dang-thuong-2.html.]

Đôi bên giằng co, tôi bị Lương Tịch hất cho ngã kềnh ra đất, đang choáng váng thì ngài ấy vội nhào tới, đỡ tôi lên, rối rít: "Nương nương, người có sao không? Ta không cố ý, đứa bé…"

"Ta không sao, đứa bé đã sớm không còn nữa rồi."

"Xin lỗi, là ta liên lụy người."

Tôi khẽ cười: "Không phải lỗi của ai cả, là do bản thân ta bất cẩn."

Lương Tịch nhìn tôi, đôi mắt như phủ màn màn sương mù dày đặc, rồi đột nhiên ngã nhào, tôi vội đưa tay đỡ lấy ngài ấy. Ban nãy đến đây một mình, nên không còn cách nào khác, tôi chật vật vắt ngang Lương Tịch lên lưng ngựa, còn mình thì dắt ngựa.

Ngụy Vĩnh Lạc và Tiểu Đào thấy tôi mang Lương Tịch về liền vội vàng chạy lại, lộ vẻ lo lắng.

"Tứ vương gia ngất rồi, đưa ngài ấy về phòng đi."

"Vâng, nương nương."

Dứt lời, Ngụy Vĩnh Lạc khoác tay, hai tên lính nữa cùng chạy đến, đỡ Lương Tịch xuống ngựa rồi mang về phòng.

Đêm hôm đó, Lương Tịch sốt cao, miệng liên tục gọi mẫu hậu, tôi thấm khăn ướt chườm trán cho ngài ấy. Bỗng ngài ấy tóm lấy tay tôi, giọng khẩn thiết: "Mẫu hậu, người đừng rời xa Tịch nhi, đừng bỏ Tịch nhi mà, Tịch nhi hứa sẽ nghe lời người."

Một nam nhân cho dù đức cao vọng trọng tới đâu, hảo hán phương nào thì sâu thẳm trong tim họ vẫn là một đứa trẻ mong có mẫu thân vỗ về bên cạnh. Tôi chẳng đành lòng rút tay ra, cứ giữ như vậy hồi lâu rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Sáng sớm hôm sau tỉnh giấc thì thấy mình nằm trên giường, Lương Tịch lại đang ngồi kế bên, tôi vội bật dậy, nhảy ngay xuống đất.

"Tứ vương gia thấy trong người thế nào rồi?"

"Đã không còn sốt nữa, đa tạ nương nương quan tâm."

Lương Tịch lại tiếp: "Nương nương, ta hứa với người, sẽ không bao giờ nuôi ý định tạo phản, không bao giờ đặt chân đến Lương quốc."

"Tứ vương gia, ngài thế này thật tốt quá rồi, làm ta cứ lo mãi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...