Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Duệ cởi tấm áo choàng khoác lên người Khuynh Thành lúc này đang run cầm cập. Tôi lo lắng chạy lại phía Cửu Nhật: "Cửu ca, huynh ướt hết rồi, huynh có lạnh không?"

Cửu Nhật lắc đầu mỉm cười: "Ta không sao, muội đừng lo."

Lương Hữu Thuần lệnh cho mọi người giải tán và bảo Cửu Nhật đưa Khuynh Thành về, chàng ta cũng không quên truyền thái y đến phòng nàng ấy. Chẳng biết chàng ta có bị đần không mà không hiểu tâm ý của Trương Duệ. E là cả hoàng cung này chỉ có mình Lương Hữu Thuần không hiểu.

Gió đêm càng lúc càng thổi mạnh, lạnh đến tê tái, rượu ngấm khiến chân tôi không đứng vững được nữa. Tiểu Bạch Nhi dìu được một đoạn thì tôi khựng lại, nắm chặt lấy thành cầu.

Lương Hữu Thuần bước tới nhỏ giọng: "Đi không nổi?"

"Thiếp buồn ngủ rồi, không đi được nữa."

Nói xong thì tôi gục luôn, mơ hồ thấy mình được bế bổng lên.

Khi nghe tiếng chim hót vang bên ngoài, tôi mới choàng tỉnh giấc, chẳng biết hôm qua bản thân về bằng cách nào.

Con bé Tiểu Bạch Nhi này mới sáng sớm không biết đã đi đâu rồi, tôi gọi một thôi một hồi mới thấy nó chạy vào, hớt ha hớt hải.

"Tỷ tỷ, Khuynh Thành công chúa từ đêm qua ngã sông đến giờ không ngừng sốt cao, mọi người đều đang ở đó, thái tử điện hạ bảo tỷ tỉnh rồi thì mau sang đi."

Tôi nghe nó nói liền cuống cuồng xuống giường chuẩn bị, không nghĩ cơ thể Khuynh Thành lại yếu ớt đến thế.

Lúc đến nơi thì thấy trong phòng khá đông người, cả hoàng hậu và hoàng thượng đều tới cả rồi, tôi nhanh chóng vào hành lễ, cùng lúc Tôn thái y cũng vừa bước ra, vẻ mặt đăm chiêu.

"Bẩm hoàng thượng, công chúa cơ thể yếu ớt từ nhỏ, bây giờ lại bị rớt xuống sông, phong hàn trong người ngày càng nặng, ngoài uống thuốc thì cần phải ngâm mình trong thảo dược một thời gian mới mong khỏe lại."

Hoàng hậu thở dài: "E là Khuynh Thành phải ở lại đây tĩnh dưỡng rồi, sức khỏe như vậy làm sao ngày mai khởi hành được."

Hoàng thượng cũng gật đầu đồng tình. Sau một hồi bàn tính với Lương Hữu Thuần, ông ấy lệnh cho Tôn thái y cùng một số cung nữ, thái giám, tướng sĩ ở lại trang viên với Khuynh Thành bao gồm luôn cả Cửu Nhật và Trương Duệ.

Số là Lương Hữu Thuần bảo Cửu Nhật võ công cao cường, thêm cả Trương Duệ tính tình chu đáo nên ở lại bên cạnh Khuynh Thành sẽ khiến cho mọi người an tâm hơn, chàng ta cũng thiên vị quá đi, cùng là muội muội nhưng có bao giờ chàng ta quan tâm Như Lan đâu chứ. Tôi thật tâm cũng muốn an toàn tuyệt đối cho Khuynh Thành, nhưng sao cứ thấy như Lương Hữu Thuần đang ép uổng Cửu ca của tôi vậy.

Chuyến đi lần này không suôn sẻ, nhiều chuyện xảy ra quá nên hoàng thượng quyết định hồi kinh sớm. Tối đến, Cửu Nhật ghé thăm tôi, chúng tôi leo lên trên mái nhà ngắm trăng trò chuyện.

"Cửu ca, sao huynh có thể làm được nhiều bài thơ như vậy?"

"Vì ta là Cửu hoàng tử của Thiên giới, là Thiên đế tương lai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-86-cung-cuu-ca-on-lai-ky-niem-2.html.]

Nghe huynh ấy nói thế, tôi chỉ biết thở dài, cùng là dòng dõi tiên thần sao khác xa nhau quá, Cửu Nhật cái gì cũng giỏi còn tôi thì cái gì cũng không giỏi, nếu không muốn nói là dở tệ.

"Tiểu Ngư của chúng ta không phải hát rất hay đó sao? Chỉ cần muội hát thì trời đất cũng ngừng lại quanh muội đấy."

Cửu Nhật nói tôi mới nhớ, từ ngày gả cho Lương Hữu Thuần đến nay tôi chưa từng hát. Lúc trước ở Hạ quốc, khi lấy lại được giọng nói, tôi vẫn thường xuyên hát cho Cửu Nhật nghe, còn huynh ấy thì làm thơ đọc cho tôi nghe.

Giờ đây, vẫn là tôi cùng Cửu Nhật nhưng cảnh sắc đã khác, còn đâu những đêm trăng thanh vắng trên thảo nguyên mênh mông, sóng đôi nhau cưỡi ngựa rong ruổi đến khi mệt nhoài và quăng mình xuống thảm cỏ. Tất cả đã hóa thành những ký ức đẹp xa xôi.

Ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi xuống chốn nhân gian hữu tình, không biết Hằng Nga trên đó nhìn xuống có thấy chúng tôi không.

"Cửu ca, huynh nói xem Hằng Nga có nhìn thấy chúng ta không? Tỷ ấy ở đó một mình có thấy cô đơn hay không?"

Cửu Nhật mỉm cười, xoa đầu tôi: "Nàng ấy chẳng nhìn muội làm gì đâu, đến giờ vẫn không buông được chấp niệm với Hậu Nghệ."

Tôi nghe trong lời nói của Cửu Nhật có xen lẫn một nỗi buồn man mác, ánh mắt huynh ấy xa xăm khó tả.

Phải rồi, Hằng Nga ấy đến giờ vẫn cứ bắt Ngọc Thố năm năm tháng tháng giã thuốc trường sinh, mong rằng sẽ đưa được Hậu Nghệ lên cùng chứ không chấp nhận sự thật là người ấy đã mãi mãi biến mất vào dòng chảy của thời gian.

"Cửu ca, huynh xuống nhân gian một mình có thấy cô đơn không?"

"Không phải còn có một cô nương bỏ trốn đang bên cạnh ta đây sao?"

Tôi mỉm cười, quay người tựa vào lưng huynh ấy, khẽ cất tiếng hát.

Thảo nguyên bát ngát

Cỏ nhẹ đưa hương

Tình duyên mới chớm

Người đành tha phương

Hai mùa xuân hạ

Đôi mùa thu đông

Lá cây phủ kín cõi lòng

Kẻ đợi chờ, người trông mong…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...