Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm đó, tôi đến gặp Lương Hữu Thuần, chàng ta vẫn đang phê duyệt tấu chương, bệnh nằm mấy ngày thôi mà đống tấu chương chất cao như núi.

"Thần thiếp tham kiến hoàng thượng."

Chàng ta không ngẩng đầu, hỏi: "Nàng không ở trong điện nghỉ ngơi, đến đây làm gì?"

"Thần thiếp đến xin người chuẩn cho thiếp đến lăng tẩm của mẫu hậu ít hôm."

Lương Hữu Thuần ngước lên nhìn tôi: "Sao đột nhiên nàng lại muốn đến đó?"

"Thần thiếp muốn tịnh tâm ít ngày, có lẽ thiếp sẽ thấy tốt hơn khi ở đó."

"Vậy cũng được, ngày mai để Ngụy Vĩnh An đưa nàng đi."

"Tạ ơn hoàng thượng, thần thiếp cáo lui."

Sáng hôm sau, Ngụy Vĩnh An đưa xe ngựa đến tận Thiên An Điện. Trời mưa lất phất, Tiểu Đào cầm ô che cho tôi lên xe rồi nó cũng lên ngồi cùng, chiếc xe dần chuyển bánh, hoàng cung cứ thế xa dần, mờ dần trong màn mưa phủ.

Vẫn là vị sư già năm nào ra đón tôi, ông ấy kính cẩn: "Lão nạp tham kiến hoàng hậu nương nương."

Ngụy Vĩnh An lên tiếng: "Đại sư, hoàng hậu nương nương sẽ ở lại đây ít hôm."

Tôi bước vào chính điện thắp hương, cầu nguyện với Phật tổ, khói hương trầm thơm nghi ngút tỏa bay khiến cho tôi như thấy mình đang chìm sâu trong cõi mộng.

Sau đó, chúng tôi ra biệt viện phía sau, đến lăng tẩm của Huệ Tâm thái hậu. Tôi đã từng hứa trước vong linh bà ấy sẽ bên cạnh và chăm sóc cho Lương Hữu Thuần nhưng có lẽ tôi đành phản bội lời hứa của mình mà thôi.

Từng nhành cây, ngọn cỏ vẫn y hệt như ngày nào. Tôi bước vào căn chòi ngồi tựa cột trông ra phía hồ, những giọt mưa như những hạt ngọc nhảy nhót rộn ràng cả mặt nước.

Tôi thấy nhớ Thủy Vân, nhớ những lúc cùng nàng ấy thêu thùa, nhớ những ngày đông cùng nàng ấy đi học đàn. Đời người giống như chiếc lá tàn úa, chỉ một cơn gió nhẹ lướt qua liền rơi rụng, tin rằng bước chân nàng ấy trên đường xuống hoàng tuyền không hề lẻ loi, cô độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-129-xung-dot-1.html.]

"Tiểu Đào, muội thích nơi này không?"

"Vâng, nô tỳ thích ạ, rất là thanh bình, cảm giác cứ như được trở về quê ạ."

Tôi quay lại nhìn nó: "Muội vào cung bao lâu rồi? Sao ta chẳng thấy muội xin về quê bao giờ?"

"Bẩm nương nương, nô tỳ vào cung năm mười hai tuổi, đến nay đã tám năm, phụ mẫu đều đã mất nên nô tỳ cũng không còn nhà để về nữa, hoàng cung chính là nhà của nô tỳ."

"Tiểu Đào, sau này muội không hầu hạ ta nữa, nếu có ai bắt nạt muội thì hãy tìm Dao Dao nhé, nàng ấy là cung nữ thân cận của hoàng thượng, có nàng ấy ra mặt sẽ không ai dám động đến muội đâu."

"Nương nương, sao người lại nói thế? Nô tỳ sẽ hầu hạ nương nương suốt đời, người đừng đuổi nô tỳ đi mà."

Thấy mắt nó đã ngấn nước, tôi vội nói: "Ta đâu có nói đuổi muội đi, ta chỉ lo nếu như ta mất…"

"Nương nương đừng nói vậy, nương nương phụng thể an khang, người sẽ không sao đâu mà."

"Được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta vào trong thôi."

Ngày lại qua ngày, cứ sớm sớm chiều chiều nghe tiếng chuông ngân nga, tiếng tụng kinh, tiếng gõ mõ, tâm trạng tôi cũng tốt hơn nhiều. Tôi thầm ước giá như được ở đây luôn thì hay quá, đến lúc gần c.h.ế.t sẽ nhảy luôn xuống hồ là xong.

Sáng hôm ấy, sau khi thắp hương, tôi rảo bước vòng quanh kiểng chùa, vị sư già cũng là trụ trì vừa dẫn đường vừa kể về quá trình xây cất ngôi chùa một cách say sưa, tôi cũng chăm chú lắng nghe.

Bỗng nhiên ông ấy nói: "Lúc lão nạp thấy hoàng thượng đưa người theo cùng thì đã rất vui mừng, ngài ấy sau khi trưởng thành thường chỉ đến có một mình, thắp hương xong lại lặng lẽ rời đi, trông rất cô độc."

"Hoàng thượng chỉ đưa mình ta tới sao? Ngài ấy không phải cũng từng đưa Thanh quý phi lúc còn là Thanh lương đệ đến đây cầu an sao?"

Ông ấy nghe thế thì cười: "Không có, chắc là hoàng thượng đưa Thanh quý phi đi chỗ khác rồi."

Nghe ông ấy bảo thế, tôi lấy làm ngạc nhiên vô cùng nhưng cũng không hỏi gì thêm. Những ngày tiếp theo cứ êm đềm trôi qua như vậy. Tuy Ngụy Vĩnh An mở lời kêu tôi quay về nhiều lần nhưng tôi cứ nấn ná mãi. Hắn cũng canh chừng nghiêm ngặt, làm như sợ tôi có thể trốn đi bất cứ lúc nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...