Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đan Thác và Sài Khôn chính là người làm ăn đơn giản, cha ông là xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng.

Tất cả đều lấy tiền làm chuẩn.

Những thứ khác toàn bộ đều không quan tâm.

Sài Khôn tháo sợi dây chuyền cẩm thạch nạm vàng trên cổ xuống, cầm khăn lông trắng xoa xoa, “Nhóm hàng kia vận chuyển đến bến tàu chưa?”

Đan Thác cũng rót cho mình một chén trà, “Để chú Triệu đi làm rồi.”

“Cũng đừng gây ra rắc rối gì, chúng ta mới tới bang Nam Shan chưa lâu, nhất định phải để cho Ngô bộ trưởng lưu lại cái ấn tượng tốt mới được.”

Đan Thác cười, “Được rồi, ba à, chú Triệu làm việc, ba còn không yên tâm sao?”

Đan Thác này từ nhỏ đến lớn, người hắn ta coi trọng nhất chính là chú Triệu, hơn mười năm, không quan tâm chuyện lớn chuyện nhỏ, chỉ cần đem chuyện đó giao cho chú Triệu, vậy thì một chút sai lầm cũng không hề xuất hiện.

Hai cha con nhìn nhau, cười cười.

… Chạng vạng, bến tàu Westport.

Ngoài khơi yên bình, phần lớn thuyền chài đều cập bến ở đây, bến tàu bận rộn, chất đầy hàng hóa các loại, cò trắng thành đoàn xẹt qua một góc bến tàu.

Ánh nắng chiều tà, chiếu vào hai bóng dáng cao lớn, kéo ra hai cái bóng màu đen thật dài.

Một người trong đó đang nghe điện thoại, “Alo, Thiếu đương gia hả, ai, tốt tốt tốt, cậu yên tâm, tôi làm thì cậu cứ yên tâm!”

Giọng điệu tăng lên, mười phần nhiệt tình. Nội dung trong điện thoại, cũng không có gì khác hơn là dặn dò ông ta kiểm tra lại hàng hóa nhiều hơn hai lần, đừng phạm sai lầm là được.

Điện thoại cắt đứt, xung quanh lúng túng yên lặng hai giây.

Chu Giác Sơn từ dưới đất cầm lên một chai nước khoáng, ném vào trong n.g.ự.c Triệu Tuấn.

Triệu Tuấn nghe một cuộc điện thoại này nói khô cả họng, ngửa đầu, uống nước ừng ực ừng ực.

Chu Giác Sơn xoay người, vịn tay lên lan can ở bến tàu, nhìn trước mắt sóng nước ba quang lân lân, mặt sông rộng lớn hiện lên màu vàng kim. Khẽ cười một tiếng, “Chúc mừng nha Triệu lão đầu, chú làm Nhị đương gia buôn lậu này coi như không tệ.”

“Cút!”

Triệu Tuấn một cước đạp tới.

Chu Giác Sơn căn bản không muốn tránh. Anh nhướng mày, bình thản nhìn lại ông ấy, “Hay là lúc nào đấy chú cũng giới thiệu cho cháu một cuộc làm ăn đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-102-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Cậu dám chạm vào! Xem tôi có cắt đứt chân của cậu không!”

“Chú dám đánh, vậy thì nửa đời sau của con gái chú làm sao hạnh phúc?”

Triệu Tuấn thở hổn hển, trừng mắt nhìn Chu Giác Sơn, lại uống ừng ực mấy hớp nước.

Vừa nhắc tới chuyện này, ông liền hận đến ngứa răng.

Nhận thức tiểu tử Chu Giác Sơn này hơn mười năm, kể từ năm đó ở Vân Nam cứu cậu ta mãi cho đến sau này ông chạy đến Myanmar cùng Chu Giác Sơn chiếu ứng lẫn nhau, Triệu Tuấn thế nhưng trơ mắt nhìn Chu Giác Sơn lớn lên. Nhớ năm đó mao đầu tiểu tử [1] này mới mười hai tuổi, rất bướng bỉnh, Triệu Tuấn này cmn thế nào cũng không nghĩ tới chính mình lại dẫn sói về nhà, giao tế với Chu Giác Sơn mười mấy năm, cuối cùng còn đem cả con gái ruột của mình đưa vào tay cậu ta.

[1] Mao đầu tiểu tử: chỉ người trẻ tuổi, có ý coi thường.

“Nhắc nhở cậu, nên làm cái gì, không nên làm cái gì, trong lòng cậu phải rõ ràng.”

Triệu Tuấn liếc mắt nhìn cậu ta, nhanh chóng vặn nắp trên chai nước khoáng, lực đạo vừa thô bạo vừa ngang ngược.

Chu Giác Sơn tháo kính râm và khẩu trang, nhét vào trong túi, sờ sờ sống mũi, bật cười, “Vâng.”

Cái gì gọi là nên làm và không nên làm, dù sao tất cả anh đều làm rồi.

Hơn nữa, hôm qua cùng Tại Tư nhất thời ý loạn tình mê, hình như cũng không dùng biện pháp tránh thai gì đó. Ba mẹ Chu Giác Sơn đều đã qua đời, trong nhà anh là con trai độc nhất, một người ăn no cả nhà không đói [2], huống chi theo như cái tuổi này của anh, thật ra cũng sớm nên cưới vợ sinh con rồi.

[2] Một người ăn no cả nhà không đói: chỉ người độc thân hoặc sống một mình, như vậy trong nhà chỉ có một người, cho nên một người ăn no thì cả nhà không đói.

Mê Truyện Dịch

“Chú muốn cháu ngoại là cháu trai hay cháu gái?” Chu Giác Sơn cười khiêu khích.

… Triệu Tuấn nghiến răng nghiến lợi, trong đôi mắt từ từ bốc hỏa ra bên ngoài, năm ngón tay nắm chặt chai nước khoáng, quai hàm không ngừng run rẩy.

Chu Giác Sơn cười tươi, thoải mái vỗ vỗ bả vai Triệu Tuấn, không đùa ông ấy nữa.

“Nghĩ thoáng ra một chút.” Mang thai sinh con cũng không phải là chuyện nhỏ, còn chưa nói đến vấn đề mang thai hay không mang thai, vậy mà đã nói đến chuyện sinh hay không sinh rồi, dù sao anh cũng luôn nghe theo ý kiến của Tại Tư.

Triệu Tuấn lại đạp anh một cước, Chu Giác Sơn chấp nhận tất cả, anh biết rõ, dù sao chuyện này vốn cũng là do anh làm không đủ tốt, hai năm qua bởi vì công việc, anh cùng Triệu Tuấn đều xưng anh gọi em, đột nhiên anh lại ngủ với Tại Tư…

“Cho chú đạp thoải mái để trút giận.”

Triệu Tuấn ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng cũng sợ đạp cậu ta bị thương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...