Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sáng nay tôi mới phát hiện anh cài đặt máy giám sát.”

Chu Giác Sơn, “…”

“Cũng không nghĩ tới vẫn rất đáng tiền.”

Chu Giác Sơn, “…”

Một hồi yên tĩnh quỷ dị thổi qua, gió mát lướt qua mặt, ánh trăng chiếu sáng trên đầu. Cách đó không xa, trước thềm đá chùa Wat Pho người đến người đi, nối liền không dứt, truyền tới tiếng cười vui vẻ, ngược lại càng làm nổi bật một mảnh yên tĩnh bên này.

Nói lý ra, lập trường của hai bên dường như mơ hồ có chút thay đổi.

Chu Giác Sơn đỡ đầu gối đứng lên, mím môi, ho khụ một tiếng.

“Tôi chỉ là sợ cô chạy loạn.”

Tại Tư cúi đầu, nhẹ nhàng lên tiếng trả lời, “À.”

Trong giây lát, cô nhún vai, không được tự nhiên di dời tầm mắt, hai gò má cũng chậm rãi ửng đỏ…

Lòng người khó lường, ai biết mấy ngày qua trong lúc anh ta đang theo dõi rốt cuộc nhìn thấy cái gì. Máy giám sát kia, vẫn luôn giấu ở bên trong bình hoa, nếu như không phải sáng nay Khang tẩu trong lúc vô tình đổ ra thì chắc có lẽ Tại Tư sẽ không phát hiện.

Mê Truyện Dịch

Cô nhìn xung quanh, lẳng lặng thưởng thức hoa mẫu đơn đỏ được trồng ở hai bên của ngôi chùa, liếc nhìn lại, xung quanh sườn núi này Phật tháp san sát, sương mù lượn lờ, màu sắc hoa lệ như lửa đỏ của hoa mẫu đơn đỏ ngược lại làm cho ngôi chùa trang trọng xưa cũ có thêm vài phần sức sống cùng lịch sự tao nhã.

Chu Giác Sơn bước đi qua đây, rút chìa khóa xe gắn máy, dắt tay của cô.

“…”

Vẻ mặt Tại Tư mờ mịt, mơ hồ nháy mắt vài cái. Cô hơi ngạc nhiên, cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm chung một chỗ, anh ta dắt cô một mạch đi đến bậc thang phụ cận ngôi chùa.

Người trước mặt càng ngày càng nhiều.

“Đi chỗ nào?”

“Đem tiền này đi tiêu.” Chu Giác Sơn tiện tay tung chìa khóa xe lên cao nửa mét, sau đó lại dứt khoát với tay bắt lại.

Tiền tài bất nghĩa.

Giữ lại khiến lương tâm anh không yên.

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-34-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư cúi đầu bĩu môi, không nhịn được cười. Cô kéo lại khăn choàng trên người, yên lặng đi theo phía sau Chu Giác Sơn, anh ta bước chân trầm ổn, dắt cô xuyên qua đám người.

Bần cùng không có nghĩa là suy bại, thời buổi loạn lạc cũng chưa chắc không có phồn vinh.

Trên thềm đá, từng tòa Phật tháp lộng lẫy đập vào mi mắt, chùa Wat Pho trước mắt hương khói hưng thịnh, cột trụ màu trắng, trên tường mạ vàng, hành lang gấp khúc thông nhau, không nhìn thấy điểm cuối, tầng cao chót vót.

Từ phía dưới ngước nhìn lên, ở sàn tháp trung tâm, đại hòa thượng trong chùa đang cử hành nghi thức đốt đèn, tiểu hòa thượng đang đọc kinh thư, dọc phố có tiểu thương buôn bán hàng hóa, cũng không thiếu người biểu diễn xiếc, kịch nói, nghệ nhân múa rối, hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

“Thích gì?”

Chu Giác Sơn đứng trước cái ô lớn của một sạp hàng, quay đầu lại hỏi cô.

“Tôi?”

Tại Tư khẽ run.

Chu Giác Sơn cười, anh từ chối cho ý kiến, cho hai tay vào túi quần.

Tại Tư cảm thấy không được tự nhiên, không có lên tiếng, nhưng lại giống như thịnh tình khó chối từ, cô vén khăn đội đầu lên, nhìn quầy hàng xung quanh…

Nói chung, hình như cũng không khác lắm so với đồ vật trong nước, có rất nhiều đồ vật đặc sắc của dân tộc, cô cũng không hiểu lắm, quốc gia Phật giáo chú ý rất nhiều, cô rất lo lắng mình sẽ lại giống như ngày đó ở trong thôn vô tình sờ đầu bé gái, mạo phạm đến cấm kỵ của người ta, dẫn đến chê trách, cái được không bù đắp đủ cái mất.

Chu Giác Sơn kiên nhẫn đợi cô, không hề nóng nảy, 60.000 Kyat này, nói nhiều cũng không nhiều nói ít cũng không ít, phụ cận nơi này đều là chỗ tập trung của một ít tiểu thương và người bán hàng rong, cũng không có ý định mua bán những vật phẩm xa xỉ, đương nhiên, chỗ này cũng không hưng thịnh cái đó.

Anh dựa vào ưu thế chiều cao, giúp cô nhìn xung quanh, có một số quầy hàng nhỏ buôn bán cũng rất náo nhiệt. Chỉ có điều đều là vải vóc giá rẻ, bát đũa, mì gạo dầu muối, đều là những đồ hay thấy nhất trên chợ phiên, cô cũng không có hứng thú gì với những thứ đó.

“Mua giày sao?”

Bóng đêm lắng xuống, người đi đường kề sát vai nhau, anh tựa ở một cây cột dựng đứng, gót giày chống lên góc tường, trong lúc vô tình, trái lại quét mắt nhìn xuống đôi giày vải trên chân Tại Tư.

Hỏng rồi, bên sườn còn có một lỗ hổng, chỉ là không biết bị hỏng lúc nào.

Đương nhiên, ở trên chiến trường, quanh năm gió táp mưa sa lửa đạn không ngớt, cái gì cũng đều có thể hỏng, Chu Giác Sơn cũng chẳng ngạc nhiên.

Tại Tư nhìn theo tầm mắt của anh ta, hậu tri hậu giác, vừa mới phát hiện, cô chưa kịp mở miệng, Chu Giác Sơn đã lôi cô đến một sạp hàng bán giày nữ cách đó gần nhất.

Tình hình buôn bán của sạp hàng vắng vẻ, chỗ ngồi thử giày cũng trống không, anh ta đè cô vào chỗ ngồi, thuận tay ném hai đôi giày vải bố đến bên chân của cô.

Tại Tư xấu hổ, nhỏ giọng mở miệng, “Ở Trung Quốc, tặng giày là điềm xấu.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...