Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“…”

Tại Tư nhún vai, không cho là đúng.

Bé gái này theo cô một đường từ cửa thôn đến đây, không chịu buông tha cô, ít nhất là năm phút rồi…

Cô nhìn xung quanh một chút, xác nhận không có ai.

Cô xoay người, khom lưng, xoa xoa đầu cô bé, “It’ s the white jasmine, bigger than capsicum flower, can you find the difference between them? I swear, I didn’ t steal anything.”

(Đây là hoa nhài trắng, lớn hơn hoa cây ớt một chút. Em có thể nhìn ra điểm khác biệt của hai loại hoa này sao? Chị thề, chị chưa từng ăn trộm bất cứ thứ gì.)

“A… mẹ… cứu mạng… người phụ nữ này vậy mà sờ đầu của ta!!”

“…”

Bé gái đột nhiên hét lên một tiếng tê tâm liệt phế, chạy đi như điên.

Tại Tư ngơ ngẩn, nháy mắt.

Nửa ngày trôi qua, cô cúi đầu, nhìn bàn tay vẫn còn đang treo lơ lửng trong không trung, có chút ngượng ngùng.

Cô nhất thời quên mất, sờ đầu là cấm kỵ của người Myanmar. Nghĩ thầm nói xin lỗi, nhưng cô bé kia thật sự là chạy đi quá nhanh, vụt đi như một làn khói, cũng đã không còn nhìn thấy bóng dáng.

Nhưng hoa này thật sự không phải là cô trộm…

Cô đứng thẳng, dùng ngón tay gỡ gỡ cánh hoa cùng cốt đóa [2], đếm đi đếm lại, ngoảnh lại, trong lúc vô tình đụng phải một đôi mắt sâu thẳm.

[2] Cốt đoá: là vũ khí giống như trường côn thời cổ đại, dùng gỗ hoặc sắt chế tạo thành, đỉnh chóp có hình quả dưa. Hình ảnh ở cuối chương.

“…”

Hai người nhìn nhau trong chốc lát.

Cơ thể Chu Giác Sơn dựa ở bên tường, hai tay khoanh trước ngực, sừng sững bất động, giống như không có chuyện gì xảy ra, một hồi lâu, anh cúi đầu, lấy ra từ trong túi một bao t.h.u.ố.c lá và một cái bật lửa.

Ngón tay anh ta thon dài, khớp xương rõ ràng, động tác dứt khoát, tùy ý lấy ra một điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, ngón cái tay phải dùng sức ma sát hai lần trên ròng rọc của bật lửa, châm lên, nheo mắt, hít sâu một hơi.

Dưới ánh lửa, gò má góc cạnh rõ ràng càng lộ ra chút khí khái anh hùng kiên cường bất khuất, một luồng khói màu trắng nhạt chậm rãi phiêu tán ra…

Tại Tư vén tóc mai bên tai, cúi đầu, lẳng lặng đi qua bên cạnh anh ta.

Chu Giác Sơn liếc mắt nhìn cô, “Không có gì muốn nói với tôi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-23-thuong-ta-cua-toi.html.]

Cô ngay lập tức trả lời.

“Tôi không có ăn trộm, hoa là tôi hái bên cạnh giếng cạn trong thôn.”

“Tôi không nói việc này.”

Tại Tư giật mình dừng bước, quay đầu lại, một thân hình cao lớn bỗng nhiên từ phía sau lưng tập kích đến. Chu Giác Sơn ôm eo của cô, cúi đầu xuống, chóp mũi chậm rãi lướt qua cần cổ mảnh khảnh trắng nõn của cô.

“Cả ngày hôm nay cô chạy đi đâu?”

Ngoại trừ nhìn thoáng qua lúc rời giường, cả ngày hôm nay anh cũng chưa từng thấy qua bóng dáng của cô.

“…”

Tại Tư thoáng chốc đỏ mặt, lấy tay đẩy anh ta hai cái, không đẩy ra được, “Tôi, tôi đi dạo loanh quanh trong thôn.”

“Không phải là lại muốn chạy trốn?”

“Không phải.”

Cô nhớ kỹ, cô đã đáp ứng với anh ta trong thời gian ngắn sẽ không chạy loạn nữa, đó chính là cam kết, cô sẽ không vi phạm nữa.

Hơn nữa quân đội cũng ở đây, toàn thôn giới nghiêm, ngay cả thôn dân bình thường ra vào cũng rất khó khăn, cô có thể chạy đi đâu chứ. Với lại vết thương trên tay cô còn chưa hồi phục, bên kia sông còn có kẻ địch nhìn chằm chằm như hổ đói, cho dù cô có ngu đi chăng nữa cũng sẽ không chọn thời điểm này rời khỏi hắn…

Mê Truyện Dịch

“Vậy cái váy này là từ đâu tới?”

Chu Giác Sơn hôn cổ của cô, ý bảo cô nhìn xuống xem. Từ góc độ này của hắn nhìn xuống phía dưới, nhìn không sót một cái gì, cái váy này của cô đơn giản là lộ đến mức không thể lộ hơn.

Tại Tư mới không muốn nhìn, cô quay mặt sang chỗ khác, cầm hoa nhài chắn trước ngực. Chu Giác Sơn khẽ cười một tiếng, nắm lấy cằm của cô.

“Nói.”

Anh có quyền biết rõ tất cả động tĩnh của cô.

Tại Tư không lên tiếng, anh ta làm ra vẻ muốn hôn.

“Tôi mượn từ chỗ vợ của thôn trưởng.” Cô che miệng, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhìn anh ta.

Sáng sớm hôm nay, cô nhàn rỗi không có chuyện gì liền đi dạo loanh quanh ở phụ cận, vô tình gặp được vợ thôn trưởng đang phơi chăn, người phụ nữ kia từng vào thành phố, biết nói một chút tiếng Trung, Tại Tư cùng cô ấy tán gẫu vài câu đơn giản. Ai có thể nghĩ, sau khi cô ấy biết cô là người Chu Giác Sơn mang theo, liền liều mạng tặng cho cô quần áo và đồ trang sức, Tại Tư nào dám nhận, mấy lần cự tuyệt không được, sau cùng cô chỉ nhận một khối vải hoa màu nhạt…

“Cái này nguyên bản không phải là váy, chỉ là một mảnh vải, tôi hỏi nhóm y tá trong đội y tế của các anh muốn mấy cái dây chun, cầm kim chỉ may vài vòng, liền trở thành váy bohemian [3].”

[3] Bohemian: thuật ngữ ám chỉ những người dân du mục sống lang bạt ở châu Âu. Phong cách Bohemian lấy cảm hứng từ trang phục của dân du mục, với những chiếc váy rộng quét đất, tóc quăn buông thả và vòng hoa đội đầu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...