Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh muốn tìm một phần tài liệu ghi chép về những việc làm trước đây của Hồ Nhất Đức ở trong quân kho [4] cũng như mò kim đáy biển, mà bây giờ quyển nhật ký trước mắt nhìn như rất tầm thường, nhưng thật ra vừa vặn giúp anh một cái đại ân.

[4] Quân kho: là nơi cất giữ những công văn, vật chất, vũ khí, v.v… của quân đội.

Trên tầng, xung quanh lặng yên không một tiếng động.

Người phụ nữ trên giường vẫn còn ngủ say.

Chu Giác Sơn đi tới, sải bước qua ngồi ở mép giường, đưa lưng về phía cô. Anh đặt hai khuỷu tay lên đầu gối, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, dùng đầu ngón tay tùy ý gảy gảy trang giấy cũ màu.

Không phải là kẻ mù đều có thể nhìn ra được, quyển nhật ký này đã lâu năm, cũ thành như thế này, chứng minh cô không hề nói dối.

Đang lúc suy nghĩ, anh cúi đầu, từ trong túi móc ra một bao thuốc lá.

Gió đêm thổi lất phất, anh ngồi trầm tĩnh, dùng hai ngón tay thon dài kẹp điếu t.h.u.ố.c lá dài mảnh, một tay đẩy ra cái nắp bật lửa, đem tới gần điếu thuốc lá, trong giây lát, ánh lửa đỏ thắm chiếu sáng hơn nửa khuôn mặt anh, ban đêm bóng cảnh vật chập chờn, anh hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra một vòng khói trắng nhạt.

“Xin lỗi.”

Không ngoài dự liệu, trả lời anh là một mảnh yên tĩnh buồn tẻ nhạt nhẽo.

Mê Truyện Dịch

Tại Tư vẫn không nhúc nhích, ngủ rất sâu, hình như cả người cô đều mỏi mệt, lúc ngủ, chân mày vẫn còn nhíu chặt ở một chỗ.

Chu Giác Sơn quay đầu lại, nhìn cô có chút không đành lòng. Sinh sống trong điều kiện như vậy, ăn bữa hôm nay lo bữa ngày mai, một đêm này hình như đã là trạng thái bình tĩnh tốt nhất rồi.

Anh suy nghĩ một chút, cầm quyển nhật ký lên, để lại phòng ngủ lớn cho một mình Tại Tư.

… Tiếng giày quân dụng chậm rãi bước xuống, thức tỉnh một loạt lính gác đang mê man.

“Đoàn trưởng…”

“Mọi người ngủ đi.”

Anh bước rất nhanh, sải bước xuống cầu thang, trước mặt là con đường dẫn lối vào cửa thôn, anh đi dọc theo con đường, bên đường vốn là một loạt phòng nhỏ tối đen nhưng rất nhanh liền sáng lên.

Ánh sáng của đen pin cầm tay chính là đèn đường, anh vẩy nhẹ điếu t.h.u.ố.c lá trong tay, tàn thuốc rơi xuống dọc theo bên đường, không lâu lắm, hơn trăm đèn pin điện áp cao xuất hiện chiếu sáng ở cửa sổ, Chu Giác Sơn không để tâm, rất nhanh quẹo vào một lán trúc cũ nát.

Trong lán trúc đều là binh lính bị thương, một đám người trông thấy Chu Giác Sơn đều kinh hãi.

Chu Giác Sơn làm như không thấy, vứt bỏ điếu thuốc, tìm một chỗ coi như sạch sẽ nằm xuống.

Gối đầu lên cánh tay của mình.

Nhắm mắt, ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-27-thuong-ta-cua-toi.html.]

Hôm sau, sáng sớm tỉnh lại.

Không khí ở vùng nông thôn trong lành, trong khe núi tràn ngập một tầng sương rất mỏng, Tại Tư mơ màng tỉnh dậy, thấp thoáng thấy được một bóng dáng rất là quen thuộc.

Tóc ngắn, thân hình hơi mập…

“Khang tẩu?”

“Ơ kìa! Tại Tư tiểu thư! Cô đã tỉnh! Tôi nghe nói tay cô bị thương, thế nào rồi, có nghiêm trọng không?”

Một bàn thức ăn vừa mới dọn xong, Khang tẩu thấy cô thức dậy, lập tức vui vẻ xán lại gần, bà ấy bưng lên một chậu nước sạch cùng vài viên thuốc qua đây, không nói hai lời liền tháo băng gạc trên tay Tại Tư.

Tại Tư ngơ ngẩn, lông mày hơi nhíu lại, còn chưa biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Ngoài cửa, một bóng dáng gầy gò chống một cây nạng, đưa lưng về phía hai người, cúi đầu, phiên dịch giúp Tại Tư và Khang tẩu.

“She arrived this morning.” (Bà ấy mới đến sáng nay.)

Tại Tư nhìn lại, ánh mắt sáng lên, hóa ra là Thang Văn…

“Why?” (Tại sao Khang tẩu lại đến?)

Tại Tư nghĩ thầm, bọn họ không phải là đợi thêm hai ngày nữa sẽ trở về quân khu bang Nam Shan sao? Bây giờ để cho Khang tẩu qua đây… vậy đi lại sẽ thêm phiền phức.

Thang Văn mím môi, đứng thẳng nhún vai, “Cô phải hỏi đoàn trưởng của chúng tôi.”

“Là Chu Giác Sơn để dì ấy tới?”

“Ừ, Khang tẩu là thủ tịch bộ trưởng quân khu sắp xếp cho đoàn trưởng, ở quân khu bang Nam Shan, ngoại trừ bộ trưởng và bản thân đoàn trưởng, không ai có thể sai khiến điều động được bà ấy.” Mặc dù thân phận của Thang Văn là một quân nhân, nhưng nói lý ra hắn ta cũng phải khách khí với Khang tẩu hai phần.

“…”

Tại Tư gật đầu, như có điều suy nghĩ… cô lại liếc mắt nhìn người phụ nữ trung niên trước mắt, đối phương nhẹ nhàng, cẩn thận giúp cô tháo băng gạc trong lòng bàn tay.

Cô mỉm cười, “Khang tẩu…”

“Dạ?” Biết một thời gian, Khang tẩu đã có thể nghe hiểu Tại Tư gọi tên của bà.

(Từ trước Khang tẩu vẫn xưng hô với Tại Tư là 小姐 (tiểu thư), với lại bà ấy luôn nghĩ mình là người giúp việc, nên ở câu trên khi Tại Tư gọi bà thì mình để là “Dạ.”)

Khang tẩu cúi đầu, chăm chú tinh thần tháo băng gạc.

Tại Tư nghĩ một chút, đụng vào bả vai của bà ấy, khoa tay múa chân, cố gắng giao tiếp với Khang tẩu, “Chu Giác Sơn bảo dì qua đây vì chuyện gì à?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...