Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư bĩu môi, “Em nói là sự thật.”

“Thật sự quan tâm anh? Ngay cả điện thoại cũng không gọi?” Anh ở nơi này nhịn hai ngày, cũng không thấy cô ân cần hỏi thăm anh, cũng không thấy hỏi xem anh có khát không có đói không.

Hừ.

Tại Tư không thèm nể mặt, lườm Chu Giác Sơn một cái, cô lười chấp nhặt với anh, “Anh cũng có gọi điện thoại cho em đâu.”

“Thế em có điện thoại sao?”

“Em…” Tại Tư đột nhiên dừng lại. Cô mở to mắt, bĩu môi, nháy mắt mấy cái. Cô, cô đúng là không có điện thoại không sai…

Thế nhưng, không phải là vì…

“Anh ăn h.i.ế.p em!” Anh cũng không phải không biết điện thoại di động của cô bị binh lính cấp dưới của anh lấy đi. Tại Tư vừa thẹn vừa giận, cắn môi, thầm nghĩ thế giới này thật không công bằng.

Vì sao cô đánh không lại Chu Giác Sơn, nói cũng không lại Chu Giác Sơn…

Trong lúc suy nghĩ, cô quay đầu trừng mắt nhìn Chu Giác Sơn, đẩy anh ra, đứng dậy, hung tợn đạp anh một cước.

Bóng dáng mảnh khảnh quay đầu bước đi.

Chu Giác Sơn cúi đầu nhìn một chút, một vết giày in trên đôi ủng của anh, kiểu dáng đế giày rất quen thuộc, cái này hình như là đôi giày anh mua cho cô lúc hai người ở chùa Wat Pho.

Ngẩng đầu, cô gái nhỏ đi một đôi giày vải nhỏ, tức giận đi qua đống gạch vỡ, cô đi rất gấp, thế nhưng đường không dễ đi, gần đó đều là một ít đất đá và dầm gỗ sập xuống, ánh sáng mờ tối, cô bước đi loạng choạng, suýt nữa thì té ngã.

Dưới màn đêm, Chu Giác Sơn một mình ngồi ở trên đống phế tích, thực sự mà nói, anh vốn đang rất tức giận khi cô làm việc thiếu cân nhắc, nhưng vừa nhìn thấy cô như thế, tức giận gì đó cũng biến mất, anh liền cảm thấy buồn cười.

“Tại Tư…” Anh cất giọng gọi cô.

Tại Tư che lỗ tai, không để ý tới Chu Giác Sơn.

“Tại Tư…”

Không nghe được, không nghe được, cái gì cũng không nghe được.

Chu Giác Sơn không có biện pháp, nhớ tới bộ dáng hồi nhỏ của cô, lúc đó anh còn ở nhà cô…

Nha đầu này hình như từ bé đã như vậy rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-67-thuong-ta-cua-toi.html.]

Có lúc anh cũng không khỏi cảm thấy buồn bực và hiếu kỳ… Rốt cuộc là cô làm nũng với anh? Hay vẫn là thật sự bị anh chọc tức?

Không lâu lắm, mắt thấy người càng đi càng xa, Chu Giác Sơn không hề chậm trễ nữa, anh đứng lên, vượt qua hai cái dầm gỗ, dứt khoát đi đường tắt.

Đúng lúc, cách đó không xa, mười mấy binh lính từ trong miệng giếng mỏ đi ra, Phùng Lực Phùng liên trưởng đang đi ở phía trước, hắn ta liếc mắt, gọi Chu Giác Sơn lại.

Chu Giác Sơn quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhận lấy một cái khăn sạch.

“Báo cáo trưởng quan, nhiệm vụ thuận lợi hoàn thành. Người Nam Wa đã rút lui, 153 thôn dân trong thôn Naung Kyo và thôn Leng Ngock đã được giải cứu thành công, trong đó có hai thôn dân nam giới bị thương nhẹ, đội y tế đang tiến hành chữa trị. Có 13 binh lính người Nam Wa bị bắt, thỉnh đoàn trưởng ra chỉ thị.”

Phùng Lực báo cáo xong tình hình, lập tức chạy qua đây, hắn ta cúi đầu nhìn vết m.á.u trên cánh tay của Chu Giác Sơn, nhìn lại vết thương trên tay hắn ta thật là nhỏ.

“Có cần lính quân y đến xem một chút không?”

“Không cần.” Vết thương cũng không lớn.

Chu Giác Sơn hơi nhíu mày, nhớ đến mười mấy tù binh người Nam Wa trong tay, “Nên cứu thì cứu, nên mời bác sĩ thì mời, chữa trị xong liền dẫn hết về quân khu, đừng động thủ, khuyên bọn họ đầu hàng, khuyên không được thì nổ s.ú.n.g dọa bọn họ đến khi bằng lòng thì thôi.”

“Vâng!”

Phùng Lực đứng nghiêm chào. Hù dọa người là chuyện mà hắn ta am hiểu nhất.

Nhưng mà… “Vậy nếu như người Nam Wa yêu cầu chúng ta thả người thì làm sao?”

Mê Truyện Dịch

“80 triệu một người, xem bọn họ có chịu bỏ ra số tiền này hay không.” Chu Giác Sơn cúi đầu, dùng khăn trong tay lau vết m.á.u trên cánh tay, sau đó lật mặt ngược lại rồi thuận tay vắt lên vai. (80 triệu Kyat ~ 229 triệu VND)

Nam Wa chỗ đó nghèo kiết xác, anh cho rằng bọn họ tuyệt đối sẽ không ra số tiền này.

Phùng Lực gật đầu ghi nhớ, đối với mệnh lệnh của Chu Giác Sơn hắn ta luôn noi theo toàn bộ. Sau lưng, có mấy binh lính đột nhiên báo lại, Phùng Lực cúi đầu nghe tỉ mỉ một lần, trong nháy mắt thuật lại cho Chu Giác Sơn nghe.

“Đoàn trưởng, thị trưởng thị trấn Daren hình như cũng không tốt đẹp lắm. Cấp trên nói, kế tiếp muốn chúng ta tạm thời lưu lại, một là gỡ hết địa lôi người Nam Wa lưu lại, hai là sửa sang lại tuyến đường người Nam Wa phá hủy, sau đó xem tình hình… có thể tận diệt thị trưởng thị trấn Daren này không.”

Chu Giác Sơn nheo mắt, ấn ấn mi tâm. CMN… Gỡ địa lôi, sửa đường, còn phải giúp bọn họ giải quyết cán bộ hủ bại. Anh nhậm chức ở bang Nam Shan mới được bao nhiêu tháng? Ngô Tứ Dân này thực sự coi anh là đội trưởng đội phòng cháy chữa cháy à?

Phùng Lực cúi đầu, cười hắc hắc.

Phía trước cách đó không xa, Tại Tư quay đầu lại, hậu tri hậu giác mới phát hiện Chu Giác Sơn căn bản không có đi theo cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...