Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Tuấn cùng Cao Hán chính là quen biết trong một lần hoạt động tình nguyện. Cao Hán khi đó, tràn đầy năng lượng, vui vẻ, sau một thời gian, cậu ta quen thuộc với Triệu Tuấn, cậu ta tâm sự với ông về lý tưởng, cậu ta nói sau này nghề nghiệp của cậu ta là quy hoạch hay chính là học xây dựng dân dụng, làm một kiến trúc sư, xây cầu sửa đường xây nhà cao tầng cho Bắc Shan.

Nhưng mà thế sự khó lường, ba cậu ta đã chết, cậu ta liền lựa chọn thôi học.

“Nợ m.á.u trả bằng máu. Chuyện này đổi lại là người khác, thì người đó cũng không thể cứ như vậy mà bỏ qua.” Triệu Tuấn đi tới, cảm khái vỗ vỗ bả vai của Chu Giác Sơn, “Nhưng cậu là vô tội, tôi phải đi nói rõ ràng với cậu ta, người cậu ta muốn g.i.ế.c không phải là cậu, khi đó cậu còn chưa làm đoàn trưởng ở Nam Shan, cái c.h.ế.t của ba cậu ta không có nửa điểm quan hệ với cậu.”

… Chu Giác Sơn và Tại Tư nhìn nhau, hơi gật đầu. Triệu Tuấn bước nhanh tới phòng khách, tiến đến bên tai Cao Hán, thấp giọng nói gì đó với cậu ta.

Tại Tư mím môi, chậm rãi di chuyển đến mép giường, khoác lên cánh tay của Chu Giác Sơn.

Cô nhìn thấy Cao Hán kia dần dần không giãy giụa nữa, ánh mắt cũng càng lúc càng hòa nhã…

Mê Truyện Dịch

“Trước tiên anh rút miếng vải trong miệng cậu ta ra đi.”

Có ba cô ở đây, Cao Hán hẳn là sẽ không la hét nữa.

Chu Giác Sơn đồng ý, xuống giường xắn ống tay áo lên, Tại Tư đi theo anh cùng nhau đi giày, anh nghiêng đầu liếc nhìn cô, “Em cũng muốn qua đó sao?”

Anh lo lắng, gia hỏa kia vừa rồi còn thương tổn đến cô.

“Hai người đều ở đây, em không sợ.”

Tại Tư mỉm cười, vén mái tóc dài sang một bên, cô kéo cánh tay của Chu Giác Sơn, cùng đi ra khỏi phòng ngủ.

Để phòng ngừa vạn nhất, Chu Giác Sơn đem cô che ở phía sau lưng, anh ra hiệu cho Triệu Tuấn, thuận tay rút ra mảnh vải trắng trong miệng Cao Hán.

Cao Hán thở hồng hộc, lập tức mở miệng hỏi anh, “Anh là Chu Giác Sơn?”

Chu Giác Sơn cười cười, vẻ mặt kỳ lạ, anh hầu như có gần nửa đời chưa trả lời qua vấn đề ngu xuẩn như vậy, “Chờ một chút, tiểu tử cậu ngay cả tôi là ai cũng không biết, vậy mà cậu còn muốn g.i.ế.c tôi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-129-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Trước tiên anh trả lời tôi có phải không?”

“Phải.”

Gương mặt Cao Hán ảo não, “Xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi chỉ biết có một nhóm quân đội bang Nam Shan đi tới Lashio, là tôi quá kích động, không hỏi thăm rõ ràng, tôi cũng không biết người dẫn đầu là anh! Còn có vị tiểu thư vừa nãy tôi đá một cước trên bả vai, xin lỗi, tôi hỗn đản vương bát đản [1], tôi không phải là người, nếu như tiểu thư cô còn giận, vậy cô cứ đá tôi một cước, à không đúng, đá hai ba cước, muốn đá chỗ nào cũng được! Ngoại trừ chỗ đũng – quần…”

[1] Vương bát đản: là một cụm từ mắng chửi người rất hung hăng và phổ biến ở Trung Quốc.

Cao Hán xin lỗi chân thành, liên tục nỉ non, mãi không ngừng lại.

Chu Giác Sơn nhíu mày, lười không muốn nghe, một tay ôm cổ của Triệu Tuấn, thấp giọng nói, “Chú nói đi, cái này là xảy ra chuyện gì hả?”

Trở mặt còn nhanh hơn lật sách, gia hỏa này thế nào lại đột nhiên thay đổi triệt để như vậy?

Tại Tư cũng tiến sát lại qua đây, “Ba, có phải cậu ta bị tâm thần phân liệt không…”

Vừa rồi rõ ràng còn lớn lối ương ngạnh, trừng hai mắt, giống như hận không thể ăn tươi nuốt sống hai người bọn họ.

“Không phải, hai đứa còn nhớ lần đàm phán cứu viện của bang Shan cùng bang Kachin hai tháng trước không?” Trong lần đàm phán đó, Chu Giác Sơn mang về hai binh lính của Nam Shan, còn thuận tay cứu hai người dân Bắc Shan… “Một người trong đó, chính là người nhà của Cao Hán. Cho nên cậu ta rất ghét quân đội bang Nam Shan, nhưng trái lại vô cùng biết ơn Chu Giác Sơn.”

Sóng mắt Tại Tư khẽ động, đã hiểu.

Cô tiến lên một bước, nhìn Cao Hán nói, “Chuyện cậu đá tôi một cước, tôi sẽ bỏ qua. Nhưng vừa rồi cậu có ý đồ mưu sát sĩ quan Thượng tá bang Nam Shan, cái này là tội chết, chúng tôi thân ở khu vực Bắc Shan, hành động của cậu đủ để bị tố cáo lên tòa án quân sự, xử lý bằng hình phạt treo cổ. Mà nếu như hôm nay tôi tha cho cậu một mạng, thì tương đương với cậu thiếu chúng tôi một mạng, kế tiếp tôi có thể phải hỏi cậu một vài vấn đề vô cùng nghiêm túc, cậu có thể không giữ lại chút nào, trả lời thành thật sao?”

“Tôi có thể.”

Thù lớn của Cao Hán còn chưa báo, cậu ta không thể c.h.ế.t như vậy được, cậu ta tin tưởng Triệu Tuấn là người tốt, cậu ta cũng biết Chu Giác Sơn là một sĩ quan tốt, “Nếu như mọi người gặp phải phiền toái gì, hoặc muốn biết cái gì đó, đều có thể hỏi tôi.”

Thời điểm trước đó cậu ta l.à.m t.ì.n.h nguyện, Triệu Tuấn rất chiếu cố cậu ta, mặc dù cậu ta không thông minh, nhưng cậu ta biết có ơn báo đáp.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...