Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Giác Sơn không cho bọn họ cơ hội, trầm mặt, từ trong ngăn kéo ném ra một phần văn kiện.

“Tiến triển.”

Mạch suy nghĩ bị cắt đứt, người bên trái mím mím môi, nói chuyện trước, “Quân đội chính phủ vi phạm điều ước trước kia, quân đội độc lập Kachin liền điều đi hai đại đội, khống chế được tám mươi thôn dân bình thường ở biên giới, trong đó đúng lúc có hai sĩ quan thuộc địa khu [10] bang Nam Shan của chúng ta nghỉ phép về thăm người thân, một người là quân sĩ trưởng [11] cấp hai, một người khác không có cấp bậc, là em trai họ thứ ba trong nhà vợ bé của tướng quân Hồ Nhất Đức.”

[10] Địa khu: có 2 nghĩa, tùy theo ngữ cảnh của câu sẽ hiểu theo từng nghĩa. Nghĩa thứ nhất là chỉ khu vực chưa giành được quyền sở hữu và chưa giành được độc lập. Nghĩa thứ hai là chỉ phạm vi khu vực địa lý rộng lớn hoặc chỉ khu vực tranh chấp như địa khu Kashmir.

[11] Quân sĩ trưởng: là một cấp bậc sĩ quan. (Mọi người xem bảng ở C1)

À.

Em trai họ thứ ba trong nhà vợ bé.

Chu Giác Sơn nhíu mày, bóp chặt chén trà trên bàn, “Quan hệ này cũng rất gần đấy.”

Ánh mắt binh lính bên phải cực nhanh, bưng bình trà, khách khí rót trà cho anh, “Đoàn trưởng, mặc dù hai người kia không có phân lượng, nhưng mặt mũi của tướng quân cũng quan trọng. Thủ tịch bộ trưởng cũng lên tiếng, để cho chúng ta dẫn đội ngũ đi nhìn một chút, ý tứ rất rõ ràng, nếu có thể đưa về thì đưa về.”

Đến khu vực bang Kachin tìm hai người bang Shan phải đi qua địa khu chính phủ khống chế, còn là thân thích trong nhà vợ bé của Hồ Nhất Đức…

Chu Giác Sơn bất động thanh sắc [12], híp mắt, uống một ngụm trà, đột nhiên, năm ngón tay dùng sức bóp một cái, chén trà trong tay ngay lập tức vỡ tan tành.

[12] Bất động thanh sắc: là không nói lời nào, không bộc lộ cảm xúc. Miêu tả dáng vẻ bình tĩnh hoặc miêu tả dễ dàng, không phí sức lực.

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-8-thuong-ta-cua-toi.html.]

Hai tên lính không hẹn mà cùng nhau rùng mình, hai mặt ngơ ngác nhìn nhau.

Hai người bọn họ đúng là do thủ tịch bộ trưởng bang Nam Shan – Ngô Tứ Dân phái tới làm phụ tá cho Chu Giác Sơn, bên trái là Lý Bân, bên phải là Khâu Nghị. Quan hệ với Chu Giác Sơn không tính là quen thuộc, mức độ kính nể với Chu Giác Sơn giống như đại đa số sĩ quan trong quân khu, sợ hơn sợ rắn, trốn còn không kịp ấy chứ….

Mê Truyện Dịch

Lại nói tới Hồ Nhất Đức, đó là một vị lão tướng trong quân khu của bang Nam Shan, mười bốn tuổi tòng quân, tham dự tất cả mấy chục chiến dịch lớn nhỏ, năm nay hơn năm mươi tuổi, vẫn là phụ tá đắc lực trong bang của thủ tịch bộ trưởng.

Người này lúc còn trẻ đánh trận rất lợi hại, nhận được rất nhiều huân chương, dân chúng địa khu bang Nam Shan cũng rất kính phục ông ta. Lại không khéo vào bảy năm trước, ở trong một lần hành động rút lui quy mô nhỏ, l.ự.u đ.ạ.n không có mắt, làm bị thương mệnh căn [13] của ông ta. Kết quả từ đó về sau tính tình ông ta đại biến, tinh thần ngày càng sa sút… Cả người cũng bị phế đi. Bây giờ Hồ Nhất Đức đúng là cả ngày trầm mê rượu thịt, hàng đêm lưu luyến chốn trăng hoa, thấy phụ nữ thì không bước đi được, có nghe nói tháng trước mới cưới người vợ bé đều có thể làm cháu gái ông ta.

[13] Mệnh căn: là cái mà ai cũng biết là cái gì đấy :v

Thủ tịch bộ trưởng nhớ tình bạn cũ, suy xét ông ta lúc trẻ lập công vô số, liền không để cho ông ta nghỉ hưu trước thời hạn, mà cho ông ta quyền lợi nhất định, có thể chỉ huy hành động quân sự trong phạm vi nhỏ. Nửa tháng trước, vụ nổ sai lầm ở thị trấn Kalaw kia cũng là do Hồ Nhất Đức mượn danh nghĩa của Chu Giác Sơn chỉ huy.

Toàn bộ mọi người trong quân khu đều biết Chu Giác Sơn người này làm việc luôn luôn mạnh mẽ vang dội, công sự công bạn [14], anh ta vốn là rất bất mãn đối với tác phong sinh hoạt của Hồ Nhất Đức, hơn nữa bây giờ ông ta giả mạo dùng danh nghĩa của anh ta chỉ huy hành động suốt nửa tháng còn không giải thích gì…

[14] Công sự công bạn: thực hiện công việc theo nguyên tắc, không nói đến cảm xúc cá nhân.

Chu Giác Sơn tháo bao tay xuống, ném vào trong thùng rác, “Hai người quay về nói với Ngô bộ trưởng, công việc cứu viện lần này tôi không tham gia.”

Lý Bân trong nháy mắt đứng lên.

“Đoàn trưởng, việc công ra công, việc tư ra tư, mặc kệ nói như thế nào, hai người sĩ quan kia cũng là người của bang Nam Shan chúng ta.”

Khâu Nghị cũng đứng lên, “Đoàn trưởng, cứu người quan trọng, sự việc của tướng quân Hồ Nhất Đức tôi sẽ phản hồi lại với thủ tịch bộ trưởng, ngài yên tâm, nhất định sẽ trả cho ngài một câu trả lời hợp lý.”

Lý Bân cùng Khâu Nghị mặc dù trên danh nghĩa là cấp dưới của Chu Giác Sơn, nhưng cấp trên trực tiếp ra lệnh cho bọn họ lại là thủ tịch bộ trưởng, thủ tịch bộ trưởng đã truyền xuống cho cả hai bọn họ văn kiện vô cùng rõ ràng, nhất định phải thuyết phục Chu Giác Sơn tham gia công việc cứu viện lần này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...