Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cái áo này cũng hỏng thành như vậy rồi, đừng đưa cho ba em nữa.”

Thanh âm của máy may rất ồn ào, Chu Giác Sơn buông nút nguồn ra, đem vải vóc bị lỗi trong tay ướm lên người mình một cái, độ rộng tạm ổn, nhưng độ dài chưa được, anh mặc không vừa, Triệu Tuấn cũng chưa chắc đã mặc vừa.

Tại Tư chớp mắt, “Vậy giữ lại để làm gì?”

“Chờ sau này cho con chúng ta mặc.”

Tại Tư cười xán lạn, nhẹ nhàng đánh bả vai của Chu Giác Sơn một cái, “Anh lại ba hoa.”

“Anh ba hoa chỗ nào?”

“Vậy con từ đâu tới?”

“Dù sao cũng sẽ có.”

Chu Giác Sơn làm bộ vô ý, nắm cổ tay của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, liền kéo cô ôm vào trong ngực.

Không bao lâu, ánh sáng ấm áp chiếu xuống sàn nhà màu nâu đậm bên chân, hai người ngồi chung ở trên một băng ghế dài, mắt nhìn mắt, đầu chống đầu, n.g.ự.c đối diện với ngực.

Buổi chiều yên tĩnh, thời gian giống như trôi qua rất chậm, anh cúi đầu, chậm rãi hôn lên môi cô, từng chút từng chút, tinh tế cọ xát lẫn nhau.

Anh hôn vô cùng nhẹ vô cùng nông, giống như hoa bồ công anh giữa ngày mùa thu, từng bụi theo gió bay đến ruộng dâu tây chưa chín.

Tại Tư thẹn thùng, hai tay nắm lấy mép áo của anh, theo bản năng muốn lui về phía sau. Chu Giác Sơn vội vàng giữ lại cổ của cô, ngón tay luồn vào mái tóc của cô, vẫn duy trì dáng vẻ hôn môi thân mật.

Cổ họng anh khẽ động, hút lấy nước bọt trong miệng của cô.

Rõ ràng cũng không phải lần đầu tiên, nhưng Tại Tư vẫn rất khẩn trương, chính cô cũng không nói được nguyên nhân, hình như anh càng dịu dàng với cô, cô trái lại càng ngượng ngùng.

Chu Giác Sơn chăm chú nhìn cô, “Có muốn gả cho anh không? Có muốn sinh con cho anh không?”

Tại Tư đỏ mặt, hai cánh tay ôm cổ của anh, lông mi khẽ động.

“Hoàn cảnh công việc hiện tại của anh, có phải quá nguy hiểm không…”

“Vậy chờ anh ổn định lại thì sao?” Mặc dù thương lượng hiệp nghị ngừng b.ắ.n với Bắc Shan bị anh tạm thời gác lại, nhưng trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, muốn ngừng b.ắ.n dù sao còn có nhiều phương thức khác.

Nếu như cô không muốn sinh sống ở Myanmar, anh cũng có thể theo cô trở lại Trung Quốc, dù sao ở bên này anh cũng không còn thân thích trực hệ [5] nào cả, anh đến chỗ nào cũng giống nhau, chỉ cần có cô ở bên cạnh là đủ rồi.

[5] Thân thích trực hệ: chỉ người có liên hệ m.á.u mủ trực tiếp hoặc quan hệ hôn nhân với mình. VD: ông bà, con, cháu…

Tại Tư mỉm cười, mắc cỡ đỏ mặt gật đầu.

Chu Giác Sơn đột nhiên ôm ngang cô lên, sải bước, đi đến suối nước nóng lộ thiên ngoài ban công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-138-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư lo lắng, “Chỗ này có thể có người nhìn thấy không?”

“Không thấy được đâu, suối nước nóng này có lợp mái một nửa, chúng ta không đi ra, không ai có thể thấy chúng ta.”

Nói xong, Chu Giác Sơn cởi áo ra.

Tại Tư vẫn mặc một cái váy ngủ mỏng nhẹ, anh căn bản không quan tâm, ôm cô đi vào trong suối nước nóng.

Nhiệt độ của nước trong suối nước nóng vừa phải, tính chất ôn hòa, làn nước sạch sẽ trong veo, chảy xuôi giữa cơ thể của hai người, triền miên quyến luyến, dần dần, từ mắt cá chân rồi tới eo.

Cô nhìn anh, vẻ mặt ngượng ngùng.

Gió thổi qua, váy ngủ trên người cô đều sắp xuyên thấu rồi.

Chu Giác Sơn lấn người qua, hôn cô, dòng nước chạm đến eo của cô, cô bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn.

Kiên trì một lúc, cô thực sự không nhịn được liền đẩy anh ra.

Chu Giác Sơn sững sờ, “Tại Tư?”

“Anh chờ một chút.”

Cô một mạch chạy đi, chạy tới toilet. Thế nhưng vừa làm xong chuẩn bị muốn nôn, cô lại không cảm thấy buồn nôn nữa.

Mắt thấy gương mặt cô khó chịu, Chu Giác Sơn lo lắng đuổi theo qua đây, Tại Tư lau miệng, lắc lắc đầu.

“Làm sao vậy?”

“Có thể ăn phải đồ ăn hỏng rồi.”

Mê Truyện Dịch

Anh nhíu mày, ôm lấy cô sờ sờ đầu.

Chạng vạng, Chu Giác Sơn đi sang phòng sát vách mở một cuộc hội nghị trực tuyến, Tại Tư một mình nằm ở trên giường lớn, trằn trọc trở mình, có phần lo lắng.

Cô thở dài một hơi, mắt nhìn trần nhà, đếm trên đầu ngón tay tính toán, “Ngày đó ở Taunggyi, là ngày 4 tháng 12, hôm nay là 14 tháng 12…”

Mặc dù cô nói với Chu Giác Sơn là cô ăn phải đồ ăn hỏng, thế nhưng sau đó ngẫm lại, lúc đó cảm thấy, thực ra cũng không giống dáng vẻ ăn phải đồ ăn hỏng.

Cô và anh ban đầu ở chung với nhau một đêm kia, chính là ngày vừa mới đến Taunggyi, giằng co mấy lần, cũng không dùng biện pháp tránh thai. Kỳ kinh nguyệt tháng trước của cô là ngày 26 tháng 11, mỗi kỳ kinh nguyệt có chu kỳ là ba đến bốn ngày, kỳ an toàn là 5 ngày trước và 4 ngày sau kỳ kinh nguyệt. 10 ngày trước và sau rụng trứng chính xác là thời kỳ rụng trứng. Trong thời kỳ rụng trứng có thể dễ dàng thụ thai…

“Thời gian này, rất mơ hồ…”

Thế nhưng mới 10 ngày mà thôi, cho dù cô thật sự mang thai, hẳn là cũng sẽ chưa có nôn nghén.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...