Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thông thường mà nói, ở trên đường đi nhiều hơn một giây, đều sẽ nhiều thêm một phần nguy hiểm.

Hồ Nhất Đức không cho là đúng, “Xa, thế nhưng rất ổn thỏa, có người còn cho tôi một chủ ý, đó là ở trên đường không ngừng đổi xe, tốt nhất là đổi xe sang biển số của các tỉnh khác của Trung Quốc, ví dụ như Hồ Nam hoặc là Hồ Bắc, sau đó sẽ từ bắc hướng nam tiến vào Quảng Đông, bởi vì cảnh sát dọc đường không mẫn cảm với loại biển số xe này, trạm kiểm soát điều tra đặc biệt tự nhiên cũng sẽ giảm thiểu rất nhiều, không ai điều tra tôi, vậy nhóm hàng này của tôi chẳng phải sẽ an toàn hơn à?”

Nói xong, ông ta lại nhìn chăm chú vào Chu Giác Sơn, bỗng nhiên vỗ vỗ bả vai của Chu Giác Sơn, sửa lời nói, “À, không đúng, phải nói là nhóm hàng này của chúng ta.”

Chu Giác Sơn đã gia nhập vào nhóm, Hồ Nhất Đức cũng sẽ không bạc đãi cậu ta, tiểu tử này tiền đồ vô lượng, Hồ Nhất Đức cũng già rồi, lăn qua lăn lại cũng không được vài năm, sau này mọi người có tiền cùng nhau kiếm là được.

Chu Giác Sơn mím môi mỉm cười, thản nhiên phụ họa vài câu.

Nếu là có người đưa ra chủ ý cho Hồ Nhất Đức, người có thể nghĩ tới mức độ này, hẳn là Triệu Tuấn không thể sai được, “Vậy nhóm hàng này đi qua biên phòng Myanmar, dùng xe khách vận chuyển sao?”

Dựa theo đầu mối của cảnh sát cung cấp trước đây, những mánh khóe quen thuộc của tội phạm buôn lậu ma túy và quân hỏa, là thường giấu hàng hóa ở các khe hở và góc khuất của xe khách, lẫn lộn ở trong hành lý của hành khách, nhưng lần này, nếu có Triệu Tuấn nhúng tay vào, anh đoán phương thức vận chuyển hàng qua biên giới lần này cũng sẽ thay đổi.

“Không, không cần xe khách.”

Quả nhiên, câu trả lời của Hồ Nhất Đức không khác gì suy nghĩ của Chu Giác Sơn.

Ông ta nói tiếp, “Lần này tôi mượn được hai xe bồn lớn, đặt ma túy và s.ú.n.g ở gầm xe bồn, trạm biên phòng cũng không có thiết bị cỡ lớn có thể nâng được xe bồn, cho nên bọn họ thế nào cũng không tra được gầm xe. Hơn nữa mùi dầu của xe bồn rất nặng, có thể lấn át mùi của ma túy đá, cảnh khuyển [3] thông thường căn bản không thể ngửi thấy được.”

[3] Cảnh khuyển: là chó được huấn luyện đặc biệt để hỗ trợ trong công việc của cảnh sát, chẳng hạn như tìm kiếm ma túy và chất nổ, tìm kiếm những người bị mất tích, tìm kiếm bằng chứng hiện trường vụ án, và bảo vệ những người điều khiển chúng.

Chuẩn bị lần này của ông ta rất hoàn mỹ, đơn giản là không thể tìm được kẽ hở.

Hồ Nhất Đức rất có tự tin, một khi tuyến đường vận chuyển lần này thành công khai phá, vậy thì tương lai đang đợi ông ta chính là đế quốc ma túy đá. Toàn bộ thị trường Trung Quốc đều bị ông ta chiếm đoạt, đến lúc đó, số lượng nhân khẩu cần cung cầu rất lớn, thời kỳ ông ta trở thành trùm buôn ma túy số một Myanmar, càng ngày càng tới gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-179-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Lợi hại, sắp xếp rất hoàn mỹ.”

“Đúng vậy, vấn đề có thể gặp phải giữa chừng tôi cũng đều chuẩn bị ổn thỏa rồi.”

Hồ Nhất Đức đã nghĩ tốt rồi, ví dụ như giữa đường đổi xe, liên lạc với taxi ở địa phương, ứng phó với cảnh sát hình sự và cảnh sát biên phòng bên Trung Quốc, những chuyện này đều không phải là chuyện nhỏ, ông ta cần phải có một người giỏi tiếng Trung, người có đầu óc ở trên đường giúp ông ta ứng phó, hối lộ. Những người trước đây Hồ Nhất Đức thường dùng, nếu không phải bị cảnh sát bắt, thì chính là bị cảnh sát theo dõi, cho nên, lúc này ông ta nhất định phải tìm một trợ thủ mới.

Đang lúc suy nghĩ, ông ta ôm bả vai của Chu Giác Sơn, dẫn cậu ta qua một bên, thấp giọng nói, “Thế nào? Cậu có hứng thú không, thay tôi đến Trung Quốc một chuyến?”

“Tôi?”

“Đúng vậy.”

Mê Truyện Dịch

Chu Giác Sơn liếc nhìn ông ta một cái, bình tĩnh trả lời, “Ở phương diện này tôi không có kinh nghiệm.”

Anh không phải không thể làm, mà là tạm thời còn chưa rõ ràng lắm mục đích của Hồ Nhất Đức, anh vẫn chưa tìm được Tại Tư, nếu như quả thật thay Hồ Nhất Đức chạy xong chuyến hàng này, tiếp đó kho hàng ở Quảng Châu lại bị cảnh sát vây bắt, Hồ Nhất Đức rất nhanh sẽ phát hiện đến trên đầu Chu Giác Sơn, anh không biết mình có còn cơ hội quay về hay không, cho nên vì lý do an toàn, anh cần phải tìm được Tại Tư trước khi Hồ Nhất Đức bị bắt, đưa cô rời khỏi Myanmar.

Hồ Nhất Đức không tỏ rõ ý kiến, “Cậu giúp tôi, tôi cũng giúp cậu.”

Đang nói chuyện, ông ta lấy điện thoại di động ra, màn hình điện thoại vụt qua, Chu Giác Sơn thấy được một tấm hình.

Anh lập tức nghiêm mặt, vươn tay muốn đoạt lấy, bị Hồ Nhất Đức trong nháy mắt dùng cánh tay ngăn trở. Phía sau, mười mấy khẩu s.ú.n.g hỏa lực mạnh cũng cùng lúc nhắm vào anh.

Hồ Nhất Đức nhướng mày, hỏi lại một lần, “Có giúp hay không?”

Chu Giác Sơn cười nhạo một tiếng, anh cũng không sợ vài cái họng s.ú.n.g tàn bạo kia, chỉ trách Hồ Nhất Đức quá ngu, ông ta đáng ra nên sớm nói cho anh biết Tại Tư thực ra ở trong tay ông ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...