Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[7] Đại lạt lạt: cử chỉ tùy ý, dáng vẻ thờ ơ không để ý.

Nhưng Khang tẩu lại không hiểu tiếng Trung, bà ấy cũng hiểu rõ điều đó, bà ấy lấy bộ quần áo, phấn chấn nhét vào trong n.g.ự.c Tại Tư, “Cô mặc đi, cô mặc nhất định sẽ rất đẹp.”

“…”

Tại Tư mím môi, lưỡng lự, dáng vẻ có chút thẹn thùng.

Khang tẩu nhìn Tại Tư một cái, cũng không quản nhiều như vậy, đem người cứng rắn đặt trên ghế rồi bắt đầu trang điểm, thay quần áo, chải tóc… Khoảng chừng mười phút sau, bà ấy đem đặc mẫn dài tới chân quấn chặt trên eo Tại Tư…

Trong nháy mắt, xinh đẹp động lòng người.

Người trong gương, bộ tóc dài đen nhánh hơi vén lên, vài sợi tóc rơi điểm xuyết ở hai bên tai, áo ngắn lộ ra cần cổ thon dài của cô, dáng người yểu điệu thướt tha, vòng eo thon thả một tay có thể nắm chặt…

Mê Truyện Dịch

“Nếu như Chu trưởng quan ở đây thì tốt rồi!”

Khang tẩu cẩn thận giúp Tại Tư chỉnh sửa lại sợi dây chuyền bạc, tự mình vui vẻ nói.

“…” Tại Tư di dời tầm mắt, rũ mí mắt xuống, không lên tiếng.

Nghĩ thầm, chắc là cả đời này anh ta cũng không thể nhìn thấy.

Khang tẩu ôm bộ quần áo Tại Tư vừa thay ra, định đem đi giặt, trước khi đi còn dùng tay ra hiệu nhắc nhở cô — “Hôm nay là lễ hội Ánh sáng, dựa theo phong tục của Myanmar, phụ nữ nơi đây nhất định phải mặc đặc mẫn mới được.”

May mà có Khang tẩu nhắc nhở, Tại Tư hậu tri hậu giác mới phản ứng kịp, cô định ngụy trang thành dân bản xứ mà còn chưa chuẩn bị quần áo.

Cô nhìn thoáng qua mình trong gương, đại khái có suy xét, cái này ngược lại cũng tốt, chờ đến tối, cô sẽ mặc bộ này dùng để chạy trốn.

Hơn bảy giờ tối, trời đã tối rồi, các thôn dân kề vai nhau đứng ở cửa thôn, trên tay mỗi người đều đang cầm một ngọn nến, xếp thành một đội, nối liền thành cảnh tượng một con rồng ánh sáng nguy nga tráng lệ.

Cửa thôn có binh lính đứng gác, lần lượt kiểm tra từng người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-32-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư khoác một cái khăn đội đầu màu tối, lại dùng thêm một cái khăn choàng mà cô tìm được lúc trước che lên bộ đặc mẫn màu trắng có hoa văn độc nhất trên người mình. Phụ nữ Myanmar có khung xương lớn, cô ẩn núp ở trong đám người cũng không dễ nhìn thấy, hàng ngũ ngày càng ngắn, trời tối ánh sáng không tốt, cô cầu khẩn binh lính canh gác không nhận ra cô, cũng không nhìn ra chi tiết trên quần áo…

“Cô!”

Tại Tư mới vừa đi tới cửa thôn, một binh lính đột nhiên lớn tiếng gọi cô, Tại Tư cắm đầu nhanh đi hai bước muốn giả bộ không nghe thấy, người binh lính kia lập tức nổ s.ú.n.g cảnh báo, tiếng s.ú.n.g vang lên giữa bầu trời đêm.

“…” Tại Tư giật mình đứng tại chỗ.

Ánh mắt cô chấn động, cúi đầu, hốt hoảng.

Binh lính nhanh chóng chạy tới, thu hồi súng, nhíu mày giận dữ nhìn cô, “Lễ hội Ánh sáng, sao lại không cầm một ngọn nến?”

Nói xong, hắn ta mở bao da bên ngang hông, liên tục lấy ra mấy tờ giấy dầu hình chữ nhật, một ngọn nến và một cái bật lửa, Tại Tư nháy nháy mắt, còn chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, đối phương đã gấp giấy dầu thành một cái đế đèn hình hoa sen, cắm một ngọn nến vào trong, dùng bật lửa châm lên.

“Đi thôi đi thôi.”

Binh lính lắc lắc cánh tay, hét to, thúc giục hàng ngũ tiếp tục đi về phía trước.

… Tại Tư có chút khó tin, đến tận khi cô thực sự đi theo hàng ngũ rời khỏi thôn trại, rời khỏi khu vực quản lý của quân đội, đối mặt với khoảng không rộng lớn, cô mới thật sự tin tưởng, cô là thật sự có thể rời khỏi nơi này trở lại Trung Quốc.

Cô mơ hồ bưng hà đăng [8], một đường chậm rãi đi tới.

[8] Hà đăng: thả hà đăng là một hoạt động tôn giáo và là một loại cúng tế dân gian của Trung Quốc, bày tỏ lòng thương tiếc với những người đã mất, chúc phúc cho những người sống. (Bên mình thì hay gọi là hoa đăng).

Ước chừng nửa giờ sau, phía trước cách đó không xa chính là ngôi chùa Wat Pho khá nổi danh ở đây, từng bụi hoa mẫu đơn đỏ rực rỡ vây lượn xung quanh ngôi chùa, đèn đuốc sáng trưng, sáng như ban ngày, tối nay, toàn bộ Myanmar dường như cũng trở thành một “thành phố về đêm”, nội chiến căng thẳng dừng lại, bên trong Phật tháp [9] đang tổ chức cứu tế cơm chay quy mô lớn, còn có đủ loại tiểu thương và đội ngũ biểu diễn tụ tập ở hai bên bậc thang lên chùa, mỗi người đều cầm một ngọn nến, vô cùng náo nhiệt.

[9] Phật tháp (bảo tháp): là công trình kiến trúc thườngđược xây trong cách Thánh tích, Chùa chiền, hình dáng rất đa dạng nhưng thườnglà cao vươn lên. Hìnhảnh ở cuối chương.

Trong đội ngũ rối loạn cả lên, tiếng nói chuyện tiếng va chạm huyên náo, ngay phía trước có vài đứa trẻ bốn năm tuổi la hét ầm ĩ muốn xem biểu diễn kịch nói, Tại Tư nắm chặt thời cơ, ném xuống hà đăng trong tay, kéo chặt khăn đội đầu trên người và khăn choàng trên vai, nhanh chóng chạy về phía một chiếc xe gắn máy cách gần mình nhất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...