Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Lực đột nhiên khai sáng, liên tiếp gật đầu.

Hai người đi theo hai hướng khác nhau, Phùng Lực lại chạy đi tìm binh lính cấp dưới của mình.

Chu Giác Sơn trực tiếp trở lại lều của mình, kéo rèm cửa lên, chân trước còn chưa bước vào trong lều, đã nhìn thấy Tại Tư vẻ mặt lén lút giấu cái gì đó dưới túi ngủ.

Lông mày anh khẽ động, quay người lại, hạ rèm cửa xuống, “Em lén giấu đồ gì đấy?”

“Không có.”

“Lại cất giấu tiền riêng?”

Tại Tư lắc lắc đầu, “Không có.”

Hai cái đều không phải… ?

Dù sao Chu Giác Sơn cũng không tin. Anh bước nhanh đi tới, ngồi xổm ở trước mặt Tại Tư, dễ dàng kéo cổ tay của cô ra.

Tại Tư không nghe theo, lại lấy cơ thể ngăn cản, “Đừng nhìn đừng nhìn…”

“Thì liếc mắt nhìn.”

“Em không muốn.”

Tiểu nha đầu này thực sự không có biện pháp, cọ cọ ở cổ của anh, lại còn làm nũng bán manh không chịu nghe lời anh, Chu Giác Sơn không chịu nổi bộ dáng này, ôm cẳng chân của Tại Tư, một tay vác cô lên vai.

Ngồi xuống, đứng dậy, toàn bộ không hề tốn sức.

Anh cầm lấy khối vải bố mà Tại Tư đang thêu, cẩn thận quan sát, để xa nhìn một chút, để gần nhìn một chút, thật vất vả mới có thể phân biệt được mặt chính và mặt ngược.

Dùng châm pháp gì thì tạm thời anh không bàn đến…

Mê Truyện Dịch

“Cái này em thêu là… ống khói của ô tô?”

“Là thỏ tạp [6]!”

Chu Giác Sơn lại cẩn thận nhìn một chút.

Trên khuôn mặt không tự chủ lộ ra biểu cảm không có mắt nhìn, ngoài miệng còn nói không sai không sai, “Em đừng nói đây là lần đầu tiên em là động thủ nhé, kỹ thuật thêu rất chân thật, em xem em thêu đôi tai thỏ này rất sống động.”

Trong lúc nói chuyện, anh thả người phụ nữ trên vai xuống dưới đất, tay anh còn chỉ “con thỏ” kia, đưa cho Tại Tư nhìn.

Tại Tư vừa mới đứng vững, tùy ý nhìn lướt qua, “tai thỏ” trong miệng Chu Giác Sơn rõ ràng là chân sau bên trái của con thỏ mà cô thêu.

Cô mím môi, kìm nén một bụng tức giận, rút ra khối vải bố hình vuông trong tay Chu Giác Sơn, nhanh chóng chạy đi, cởi giày, chui vào trong túi ngủ.

Lều vải quân dụng rất rộng rãi, muốn chứa mười người trưởng thành cũng không thành vấn đề. Bên trong khu mỏ cung cấp điện không thành vấn đề, thế nhưng điện áp không đủ ổn định, ngọn đèn nhỏ lờ mờ lúc sáng lúc tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-74-thuong-ta-cua-toi.html.]

Cô gái nhỏ nằm ở trong túi ngủ đưa lưng về phía Chu Giác Sơn, đem tấm vải mới tinh tùy ý vo tròn như quả bóng, dùng sức vỗ vỗ hai cái, xem như là một cái gối đầu.

Chu Giác Sơn gãi gãi cổ, anh đứng ở chính giữa lều vải, nhìn xung quanh lều vải trống rỗng, cũng nhìn ra Tại Tư mất hứng.

Không có biện pháp, anh nói chuyện thẳng thắn, anh cũng biết, nhưng anh cũng không phải cố ý, ở trong quân khu cẩu thả đã quen rồi, một thời gian ngắn sửa đổi không xong.

Chăn đệm mềm mại lõm xuống.

Tại Tư quay đầu lại, Chu Giác Sơn ngồi xuống bên cạnh cô.

Tại Tư giận dỗi, khiêng cái “gối đầu” mới thêu trên vai, giống như là khiêng một gói thuốc nổ, lập tức dịch chuyển vị trí ra xa. Chu Giác Sơn bật cười, nghiêng người, lấy tay đè lại túi ngủ trên người cô, chỗ này rộng như vậy, “Em có thể đi chỗ nào?”

Cô còn dịch chuyển hai cái nữa là sẽ rơi xuống đất.

Tại Tư cắn môi, giống như đang giận dỗi, kéo túi ngủ che mặt mình lại. Động tác của Chu Giác Sơn nhanh hơn, một tay gạt túi ngủ che mặt cô, bởi vì sức lực lớn, khóa kéo hai bên đều bị anh kéo ra.

“Anh…” Cô giơ tay muốn đánh anh.

“Quà này. Đừng tức giận nữa, anh nói sai rồi, anh xin lỗi.”

Một vật nhỏ màu bạc lấp lánh ở trước mắt Tại Tư.

Tại Tư bối rối, nháy mắt một cái.

Chu Giác Sơn nóng lòng nhìn cô, trong giây lát, anh kéo cổ tay của cô xuống, nghiêng người, cúi đầu, đeo sợi dây chuyền bạc lên cổ Tại Tư.

“Chỉ vì đổi lấy một cái máy định vị GPS mini, em lại đưa di vật của mẹ em cho người ta, đáng giá sao?”

Anh còn nhớ, lần đầu tiên gặp lại, cô khổ sở cầu xin anh để anh đừng đưa cô cho Miêu Luân, khi đó, anh liền nhận ra sợi dây chuyền của cô… Bằng không, cho dù anh có cứu cô thì anh cũng tuyệt đối không mang cô theo bên người.

“…”

Tại Tư thẹn thùng, mím môi, nhẹ nhàng cúi mắt xuống. Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây chuyền trên cổ, rất hoài niệm, cảm giác kim loại tinh tế đã lâu không cảm nhận được.

Thật ra mà nói, ban đầu cầm cố sợi dây chuyền này, cô cũng thật sự hối hận một đoạn thời gian…

Nhưng sau đó, kể từ ngày máy định vị GPS đổi được kia phát huy tác dụng, một khắc kia cô biết được Chu Giác Sơn có thể đối mặt với nguy hiểm, cô đã cảm thấy sợi dây chuyền của cô cũng không hề hy sinh vô ích.

“Anh tìm về từ chỗ nào…”

Cô không còn cáu kỉnh, ngữ khí ôn hòa mềm mỏng nói chuyện với anh.

Ngay từ thời điểm cô đổi đồ với bác thôn dân kia, đối phương đã nói bác ấy muốn đến nương tựa vào con trai bác ấy ở trong thành phố… Mà vào buổi tối năm ngày trước cô mới nói cho Chu Giác Sơn biết cô dùng sợi chuyền của mẹ lưu lại cho cô đem đi cầm cố. Trong thời gian này, địa chỉ của bác thôn dân kia cũng có thể có thay đổi, Chu Giác Sơn lại mỗi ngày đều bận rộn không thể phân thân, sao anh lại có thời gian và tinh lực đi tìm dây chuyền của cô?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...