Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em đúng là dễ mua chuộc.”

“Có ăn là được rồi.”

Trước đây Tại Tư quanh năm phiêu bạt ở tiền tuyến chiến trường, ăn gió nằm sương, không có chỗ nào tốt hơn Chu Giác Sơn, mỗi ngày trôi qua có thể cũng đều là sinh hoạt nguy hiểm có hôm nay chưa chắc có ngày mai.

Đối với món nướng, loại mỹ vị này tràn đầy mùi thơm của thức ăn, ai đến cũng không thể chối từ.

Chu Giác Sơn nhìn cô, không hề chớp mắt, trong lòng không khỏi cảm khái, từ khi Khang tẩu qua đời, hình như rất lâu rồi anh chưa thấy Tại Tư vui vẻ như vậy.

Cô ngậm chiếc đũa, nhìn một chút các đĩa thức ăn trước mắt, linh cơ khẽ động, toàn bộ xiên tre và xiên sắt bị tuốt ra, món nướng đầy một bàn, bị cô chồng lên thành một ngọn núi nhỏ.

Chu Giác Sơn lại lần nữa cầm đũa lên, giơ lên ở giữa không trung, “Có ăn kiêng không?”

“Không có.”

“Không kén ăn, dễ nuôi đấy.”

“Đúng vậy, siêu cấp dễ nuôi, chỉ cần tâm tình tốt cái gì cũng đều ăn, chua cay đắng cay, chấp nhận tất cả.”

Còn nhớ kỹ, thời điểm lúc đầu mới đến quân khu, Tại Tư là tâm tình không tốt, buồn bực không vui, cho nên mới liên tục ăn không trôi. Nhưng mà càng về sau, thời gian cô phẫu thuật ở thôn bên bờ sông Namtu, canh cá đơn giản như vậy, cô uống ròng rã mười ngày, cô còn không hề nôn ra, vẫn liên tục kiên trì uống, hẳn là cũng đã có thể nói rõ vấn đề rồi.

Bữa tiệc lớn món ăn nhỏ đều sẽ ăn, mặc dù gặp phải món ăn thật sự vô cùng không muốn ăn, Tại Tư cũng sẽ nhiều ít ăn một chút, không có kỹ năng gì đặc biệt, đây chính là quy tắc sinh tồn của Tại Tư.

Chu Giác Sơn cảm thấy buồn cười, duỗi dài cánh tay, lấy tới hai con hàu nướng tỏi ớt [3].

[3] Hàu nướng tỏi ớt: hình ảnh ở cuối chương.

Tại Tư liếc nhìn đĩa trống không trước mặt Chu Giác Sơn, “Anh không ăn sao?”

“Anh không đói bụng.”

Lúc trước Đan Thác đãi tiệc, cơm tối cũng vừa mới qua chưa tới hai tiếng đồng hồ, hai người bọn họ lúc đó vẫn liên tục ngồi ở một chỗ, Chu Giác Sơn nhớ rất rõ ràng, anh cùng với Tại Tư lúc đó đều ăn rất no.

Tại Tư ngạc nhiên, uống một ngụm nước canh, chân mày hơi rũ xuống, “Vậy sao em lại thấy đói bụng?”

“Gần đây khẩu vị của em rất tốt.”

Sau ba bữa chính, lại thường xuyên ăn thêm một bữa khuya và hoa quả.

Myanmar có nhiều loại hoa quả nhiệt đới, Tại Tư lại thích ăn đu đủ, phụ nữ đều nói ăn đu đủ có thể khiến n.g.ự.c lớn, Chu Giác Sơn không hiểu, nói chung tối hôm qua trong lúc vô tình anh nhìn thấy Tại Tư tắm rửa, cái kia kích cỡ tròn trịa mềm mại…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-152-thuong-ta-cua-toi.html.]

Ừ…

Hình như đúng là lớn hơn không ít.

Cao Hán còn chưa đi, Chu Giác Sơn cũng không tiện làm nhiều hành động, anh tiện tay xoay xoay chiếc đũa, khóe mắt nhìn thoáng qua, trùng hợp thấy được n.g.ự.c của Tại Tư.

Tại Tư không phát hiện, tiếp tục cúi đầu ăn hàu, điểm chú ý của phụ nữ và đàn ông chung quy không quá giống nhau, thật ra cô lo lắng, là bản thân mình gần đây đột nhiên thèm ăn hơn nhiều, trạng thái khác thường.

Cô sờ sờ cằm, không béo, sờ sờ eo, không béo. Thế nhưng đồ ăn ăn vào lại tiêu hóa ở chỗ nào rồi, cô sao lại đột nhiên ăn nhiều như vậy, cái này, sẽ không phải là dấu hiệu của mang thai…

“Anh (哥), em…”

Cô ngẩng đầu lên, đúng lúc đụng vào tầm nhìn của Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn giả vờ không cẩn thận làm rơi đũa, anh xoay người nhặt, Tại Tư lập tức bắt được cổ tay của anh.

Cô vừa bực mình vừa buồn cười, nhỏ giọng hỏi, “Anh vừa nãy đang nhìn cái gì?”

Chu Giác Sơn bình tĩnh như thường, cũng lười giả bộ, “Không có gì, anh nhìn chỗ anh cắn tối hôm qua.”

Cơ thể của cô, anh đã sớm hiểu rõ rồi. Tại Tư xấu hổ, cắn môi, dịch chuyển cái ghế ra xa một chút.

Chu Giác Sơn bình chân như vại, nhặt chiếc đũa trên mặt đất, đồng thời dùng sức kéo một chân của cái ghế, kéo Tại Tư trở lại.

“Đi chỗ nào?”

Anh đắc ý, ánh mắt chăm chú nhìn cô.

Tại Tư không khỏi buồn cười, cô bĩu môi, nhẹ nhàng hừ một tiếng, “Anh quản em, em muốn đi chỗ nào liền đi chỗ đó.”

“À, vậy bớt chút thời gian cùng anh đến trên giường ngồi một chút?”

Mê Truyện Dịch

Đang nói chuyện, Chu Giác Sơn bỗng nhiên đứng dậy, anh khom lưng, một tay nhấc lưng ghế, một tay nâng đáy ghế, tùy ý nghiêng về một góc, không hề tốn sức liền nhấc lên đồng thời cả cái ghế và Tại Tư.

Cao Hán vẫn đang ở phòng bếp, Tại Tư bị dọa sợ vội vàng vỗ bả vai của Chu Giác Sơn.

Cô thấp giọng nói, “Mau buông tay, buông tay!”

Chu Giác Sơn cũng có chừng mực, thật ra thì ánh mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào Cao Hán, chắc chắn sẽ không bị người phát hiện. Cúi đầu, lại nhìn người phụ nữ ở trong ngực, anh cố tình trêu chọc cô, cố ý thổi khí vào cổ cô, “Em xác định không muốn?”

Tại Tư xấu hổ không chịu nổi, Chu Giác Sơn khẽ nhếch môi, đưa gò má sát lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...